ĐẾN THĂM THÀNH PHỐ NEW ORLEANS, TIỂU BANG LOUISIANA MIỀN NAM HOA KỲ

Các cháu nội,ngoại nhà tôi, chúng sắp phải vào lại trường trong niên học 2025-2026, kể cả đại học và các trường cấp phổ thông Trung học.Để khích lệ tinh thần học tập cho bọn chúng của năm học mới,các con nhà tôi họ quyết định tổ chức một cuộc du lịch ngắn ngày,đi chơi tại một số vùng lãnh thổ thuộc nội địa Hoa kỳ, để đáp ứng cái lý do thật chính đáng được nêu trên. Thời gian chọn thích hợp là vào trung tuần tháng 8 của năm nầy (2025), trước ngày khai giảng vào đầu tháng 9 hằng năm. Chuyến đi chơi lần nầy được dự trù khoảng 10 ngày,với phương tiện di chuyển là bằng xe hơi trong suốt cả hành trình kể cả lần đi và lần về . Điểm được dự định đến lần nầy là thành phố New Orleans thuộc tiểu Bang Louisiana miền nam Hoa Kỳ. Thành phố nầy là điểm mong muốn phải đến từ lâu nay, mà các con nhà tôi chưa thực hiện được. New Orleans là thành phố có nhiều điểm cần phải đến tận nơi để nhìn cho tận mắt. Thứ nhất là cái di chấn ảnh hưởng bởi từ sự tàn phá của cây bảo Catina hồi năm 2005 còn để lại, mặc dù đã trải qua cả hai thập niên kể từ 2005-2025.Đọc tin tức trên báo chí vẫn thấy nhiều nơi chưa khắc phục được để xóa hết dấu vết của cây bảo, vì vậy một số nơi đang còn bị loan lỗ mặc dầu chính quyền nhà nước Tiểu Bang,Thành phố đã cùng dân chúng cố gắng thực hiện công tác xây dựng làm mới trở lại. Bên cạnh đó, thành phố New Orlean lại còn là nơi có nhiều nét văn hóa đặc biệt khác nữa cũng cần nên biết, vì thành phố nầy là nơi đã chịu ảnh hưởng bởi từ sự hình thành nên nó trước đây,mà chúng ta chỉ mới biết qua báo chí hay đọc lịch sử. Thành phố New Orleans sau khi xây dựng và rồi phải chuyền tay qua sự cai trị của nhiều đế quốc chiếm giữ lấy nó, trong suốt thời kỳ mà dưới cái nhìn của các đế quốc, đang xem nó là nơi muốn chiếm giữ làm thuộc địa. Đầu tiên, việc xây dựng là do bởi đế quốc Pháp,rồi được chuyền tay qua cho người Tây Ban Nha cai trị,sau một thời gian lại được trả về cho người Pháp,để rồi cuối cùng mới được Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ mua lại từ tay người Pháp, vào thời kỳ mà Hoa Kỳ mới lập quốc.

Hợp chủng quốc Hoa kỳ vào lúc bấy giờ mới chỉ có một dãy đất hẹp gồm 13 tiểu bang chạy dọc theo bờ Đại tây Dương, nên trong tương lai Hoa Kỳ rất cần đến vùng đất nầy, vì đó là cửa ngõ rất quan trọng cho công việc mở mang bờ cõi về miền tây sau nầy,với tính chất quan trọng bởi địa hình trên phương diện địa chính trị của nó,nên nhà nước Mỹ quyết phải mua lại vùng đất nầy cho bằng được với mọi giá từ tay nhà nước Pháp. Do sự chuyền tay cai trị qua các đế quốc trước đây, New Orleans đã có nhiều nét văn hóa đẹp được tổng hợp lại mà hình thành từ các giống dân của nhiều quốc gia đến lập nghiệp,mỗi giống dân đều mang theo một nét văn hóa bản địa riêng biệt từ quốc gia họ đến,để rồi được tổng hợp lại mà tạo thành một nét văn hóa riêng cho thành phố New Orleans, một sắc thái văn hóa đặc biệt được tổng hợp gồm nhiều nét,một khi mọi người thuộc các sắc dân đến lập nghiệp ấy, đã chấp nhận để trở thành công dân Hoa Kỳ sống nơi thành phố nầy.

Muốn đến được thành phố New Orleans,các con tôi phải lái xe băng xuyên qua lãnh thổ của rất nhiều tiểu bang,chỉ biết như vậy,nhưng tôi thì không tính được tổng cộng độ dài trên các đoạn đường ấy là bao nhiêu.Tuy nhiên, với mắt thường nhìn thấy các Tiểu bang thuộc Hiệp chủng Quốc Hoa Kỳ ,lãnh thổ nhiều tiểu bang rất rộng ví như tiểu bang Virginia đã đi qua, cho xe chạy hết chiều dọc lãnh thổ của tiểu bang nầy phải mất nguyên là 5 tiếng, giữ cho xe chạy với tốc độ đều và không ngừng lại một chỗ nào,đó là một thí dụ.

Chúng tôi khởi hành tại nhà vào lúc 10 giờ sáng ngày 10/8/2025 tại tiểu bang Connecticut, để đến đoạn đường giáp ranh giữa thành phố New Yord với bang New Jersey, rồi băng ngang qua lãnh thổ tiểu bang Delaware quê hương của cựu Tống Thống Joe Biden, để tiếp tục đi hết lãnh thổ tiểu bang Meryland tới miền đông của tiểu bang Virginia,khu gần trung tâm Eden có rất đông người Việt cư ngụ. Vượt qua hết chừng đó vùng lãnh thổ là chúng tôi mất trọn gần hai phần ba thời gian của ngày nầy.Đã tính trước là phải đến nghỉ đêm tại nhà của đứa cháu ngoại lớn là Ivy của tôi, cháu đang làm việc tại vùng nầy do vậy nên có thuê nhà ở khá rộng , luôn tiện đó đón cháu tháp tùng cùng chuyến đi chơi lần nầy một thể.

Bỏ qua thời gian ngày đầu để tới Virginia hôm qua. Hôm nay bắt đầu tính thời gian khởi hành,chúng tôi đi từ vùng đông Virginia, vùng phố giáp ranh với Washington DC,rồi phải chạy hết chiều dọc của tiểu bang nầy là lộ trình phải vượt qua, như vậy đã chiếm trọn hết 5 tiếng đồng hồ,bây giờ phải bước qua lãnh thổ tiểu bang Tennessee, trên đường đi tại đoạn nầy phải nghỉ xả hơi để làm công việc vệ sinh hết khoảng 20 phút, đi hết vùng lãnh thổ Tennessee,mặt trời coi bộ đã xuống khá thấp,như vậy cuộc hành trình của chúng tôi đang lở dỡ, các con tôi họ tính nên ghé lại tiểu bang Georgia dùng bửa tối và nghỉ đêm,đến được Georgia là chúng tôi đã hết thời gian của cả một ngày hôm nay. Chúng tôi dùng bửa tối nơi một nhà hàng Buffet, vì được nghe đồn nhà hàng nầy thức ăn khá ngon, có thể là hợp khẩu vị của chúng tôi,vì mình là người Việt Nam. Phải mất hết khoảng hai tiếng đồng hồ cho bửa ăn tối hôm nay,khi đã xong xuôi, mấy anh trai nhà tôi mới tìm thuê Motel cho cả nhà nghỉ qua đêm ,chuyện thuê motel khá dễ vì nơi nầy anh con trai Lịnh nhà tôi khá rành địa thế, anh ta thường đến đây hằng năm nhiều lần để thăm ông bà ngoại của các cháu, vì vậy mà anh ta khá quen biết địa hình của vùng nầy.

Nghỉ qua đêm, sáng hôm sau tất cả mọi người đều thức dậy thật sớm,ăn điểm tâm với các món bánh mà các con tôi mang theo,trả nhà, và chúng tôi lên đường ngay.Đường chạy đến New Orlean coi bộ còn xa lắm,các anh tài xế phải lái xe vượt qua hết lãnh thổ của tiểu Bang Georgia, xuyên qua con đường cao tốc dọc theo lãnh thổ tiểu Bang Alabama, và rồi phải băng ngang qua hết lãnh thổ tiểu bang Mississippi để đến tiểu bang Louisiana là nơi có thành phố New Orlean. Hành trình phải vượt như vậy nên tính ra đường đi phải là khá dài, tuy không ghi lại tống số miles đã đi qua,nhưng như vậy đã tiêu tốn hết cả hai ngày thời gian kể từ lúc khởi hành tại tiểu bang Virginia.

Ngoại trừ hai anh tài xế là Phục người con rể và Lịnh là anh con trai,là hai người điều khiển hai chiếc xe phải chăm chú để tránh tất cả những cái không may mắn trên đường đi.Còn mọi người ngồi trên xe thì được tự do thỏa mái với các công việc mình thích. Các cháu tôi thì chúng chơi những trò chơi mà chúng thích với các chiếc điện thoại mà chúng mang theo. Bởi các đứa nhỏ chúng không cần tìm hiểu những cái gì khác vào lúc nầy, ngoài việc chúng xử dụng chiếc điện thoại để giải trí. Các cô con gái của tôi là Nguyệt em giữ vai trò phải ngồi nơi ghế trên, tìm cách chuyện trò giúp tài xế khỏi buồn ngủ,đi đường xa nhiệm vụ của cô ta là như vậy,xe bên kia Lan cô con dâu là vợ Lịnh cũng đang phải làm công việc tương tự. Riêng tôi thì thảnh thơi, xuyên qua cửa kính của xe, tôi nhìn ngắm cảnh vật hai bên đường để ghi nhận mà suy ngẫm về các vùng thổ nhưỡng nơi các tiểu bang nằm trên đất Mỹ,đó là cái sở thích do từ bản tính hiếu kỳ, muốn biết về tính chất thổ nhưỡng nơi các vùng đất của xứ nầy. Kết quả đã đi ngang qua chừng đó tiểu Bang cái mà tôi nhận được, vẫn là cái màu xanh của cây lá tại các vùng đất các nơi nầy, đang đúng vào thời điểm giữa mùa hè,cái mùa mà cây lá phát triển một cách tương đối hoàn chỉnh nên rất tươi tốt. Cây cối mọc dày khít, khi đi trên đường,nếu nhìn xuyên qua bờ cây hai bên chỉ khoảng dài chừng 5 mét thôi, ta vẫn không thể nhìn thấy được những ngôi nhà ở phía bên kia của cái bờ cây ấy.

Cây,bổi,lá nó phát triển dày, che kín đến như thế, giúp chúng ta hiểu được vùng đất các nơi nầy có đầy đủ nước để giúp cây cối phát triển mạnh,bên cạnh đó việc bảo vệ cây rừng rất chặt chẽ, kỹ lưỡng.Cái mà tôi đã thu nhận được qua sự nhìn ngắm là, trên toàn lãnh thổ nước Mỹ nơi nào loại cây thông (pain) cũng chiếm phần lớn tại các khu rừng,chúng mọc và phát triển rất mạnh trên khắp các vùng thổ nhưỡng từ loại đất sét cứng thuộc các tiểu bang Georgia,Tennessee,cho chí đến các tiểu bang có loại thổ nhưỡng là đất bồi,cát pha tại Alabama,Mississippi, loại cây thông vẫn mọc thật dày mà phát triển rất mạnh,nói như thế không phải toàn rừng là cây thông cả, mà xen kẻ vào đó vẫn có các khu rừng với loại cây khác,như vậy ta thấy loại cây thông rất dễ thích hợp đối với mọi loại thổ nhưỡng,tuy nhiên,không phải chúng chiếm hết các khu rừng có các loại cây tự nhiên khác,mà các khu rừng cây tự nhiên vẫn xen kẻ từng khoảng từng khoảng vào giữa các khoản rừng cây thông. Có một điều hay cho dù là cây thông hay cây gỗ loại tự nhiên,thân chúng cũng đều cao nghều nghệu,và thẳng tưn, hiện tượng trên nếu để ý một tý thì cũng rất dễ hiểu, vì rừng cây mọc quá dày,bên cạnh được bảo vệ tốt không bị đốn phá, các loại cây lớn,nhỏ mọc chen chúc lẫn nhau, mà cây thì phải cố tìm ánh sáng mặt trời để mà thở,do vậy mà chúng phải vươn mình lên cao,thân bị ép bởi các cây đứng xung quanh nhờ vậy mà chúng thẳng tưn.

Loại rừng tự nhiên hầu như rất nhiều loại cây tạp sống chung quanh những cây gỗ quí,nhưng mà tôi không biết hết tên của các loại cây thuộc loại gỗ quý hiếm tại xứ nầy,chỉ nghe nói đến là loại gỗ Sồi. Còn các loại cây khác hình dáng chúng đúng là các loại cây tạp,loại cây tạp thì trọng lượng gỗ rất nhẹ. Nhớ lại, vào thời gian của các thập niên 1960-1970 thế kỷ 20 ,khi quân đội Mỹ còn đang hoạt động tại miền Nam Việt Nam,họ đưa sang rất nhiều gỗ thuộc loại các cây tạp nầy mà được gọi với cái tên là gỗ “ngo”,thân cây gỗ có trọng lượng rất nhẹ,nhưng mà rất chắc.Bây giờ tôi nhìn được đúng loại gỗ cây tạp mọc nơi các khu rừng ở xứ nầy chắc là không sai. Tuy là loại gỗ tạp nhưng thân gỗ vẫn chắc, đó là do kỷ thuật xử lý gỗ của người Mỹ đã đạt đến trình độ quá tinh vi,do vậy mà dùng được loại gỗ thân nhẹ nầy một cách rất hữu hiệu.Hiện tại các cửa hàng gỗ với tên Home Deport, trên khắp nước Mỹ đều bán các loại gỗ dùng vào việc xây dựng nhà cửa, hầu như phần lớn là loại gỗ mà trọng lượng thật nhẹ như vậy,tuy nhiên nó đã được xử lý kỹ lắm rồi, đã trở thành một loại gỗ tốt dùng vào công việc xây dựng nhà cửa thật thích hợp, mối mọt không thể đụng đến được.

Đã đi qua nhiều hướng khác nhau, tôi cũng đã để ý, nhìn được để nghiệm ra tính chất các loại gỗ tại xứ nầy,tuy không thuộc vào nhóm gỗ tốt,nhưng mà người Mỹ lại có kỹ thuật xử lý tốt, tạo cho các loại gỗ đều trở thành tốt..Có điều,loại rừng thông thì nhiều vô số,nhìn trên tivi,thấy những toán thợ rừng khai thác gỗ nơi các núi cao,cũng vẫn thấy toàn là loại cây thông, như vậy ta biết là cây thông chúng mọc bạt ngàn, với cái nhìn thấy trước mắt, thành ra tôi có cái kết luận là trên đất Mỹ, có thể tính từ miền Trung Tây chạy suốt về cho tận hết miền đông,đông bắc loại cây thông có thể là loại cây mọc nhiều nhất và rất thích hợp trên các loại thổ nhưỡng tại các vùng nầy .Đó là cái nhìn chủ quan của riêng cá nhân tôi, vì tôi chỉ quan sát được từng phần,từng phần nơi các vùng đất tại vùng Bắc và Đông Bắc Mỹ mà ráp nối lại như vậy. Nếu nhìn sang qua miền Tây nước Mỹ thì lại khác,đất các nơi đó có lẽ bị thiếu nước vì ít mưa,nên cây cối có phần cằn cỗi hơn,mà cỏ thì lại nhiều.Thành thật mà nói thì tôi chưa có dịp quan sát kỹ cho lắm về cá vùng đất trên, nên không thể biết cái nhận xét như trên của mình là đúng hay sai.

Tạm gát lại phần trên mà tiếp tục nói về cuộc hành trình trong chuyến đi du lịch của chúng tôi lần nầy.Chiều ngày 12/8/2025 chúng tôi đã đến được tiểu bang Louissiana, đang ở một nơi thuộc vùng ngoại ô gần thành phố New Orlean, chúng tôi lần theo địa chỉ để tìm đến nhà trọ đã đặt thuê trước đây.Một cái rủi ro khá lớn cho chúng tôi,là khi tìm đến được ngôi nhà đã đặt thuê rồi,lúc đến và vào xem thử thì nó quá là bê bối,người chịu trách nhiệm về nó,không hiểu tại sao họ không lo việc dọn dẹp gì cả, bên trong ngôi nhà, tất cả các phòng ốc đang vun vãi như một đống rác,thật là thất vọng,các con tôi gọi hỏi người chịu trách nhiệm về nó, thì họ nói một cách ú ớ,cuối cùng thì họ trả tiền lại.Bây giờ là lúc cần nhà ở chứ không phải là lúc đôi co, vì trời đã khá chiều rồi.Tuy nhiên,gặp trường hợp nầy nên phải đành chịu,các con nhà tôi lại phải cố gắng tìm thuê một ngôi nhà khác,công việc nầy đã chiếm mất một khoảng thời gian khá dài,đến cả 2 tiếng đồng hồ sau mới xong,lúc đã xong việc thuê mướn nhà thì đã 7 giờ tối .Tìm được ngôi nhà nầy tương đối bị xa hơn một chút, nhưng cũng phải chờ việc dọn dẹp một lúc nữa,trong cái thế chẳng đặn đừng nên chúng tôi đành chấp nhận.Chúng tôi tìm đến nơi mà vẫn phải ngồi trên xe mất cả 2 tiếng đồng hồ nữa ,để chờ những người làm công việc dọn dẹp, sắp đặt phòng ốc bên trong cho xong. Đến 9 giờ tối công việc dọn dẹp mới hoàn tất,lúc ấy chúng tôi mới dọn vào nhà được.Ở đời luôn có luật bù trừ,trong cái rủi vẫn kèm với cái may,thuê được ngôi nhà nầy tuy có bị trễ đi một lúc,xa hơn một chút nhưng lại gặp được một ngôi nhà thật rộng,thoáng mát và sạch sẽ, tạo được sự thỏa mái trong mọi sinh hoạt .

Trong lúc mọi người của gia đình chúng tôi đang ngồi chờ,thì Phục phải đến sân bay để đón gia đình một người bạn của anh ta, bay từ tiểu bang Ohio sang, để cùng đi chơi với chúng tôi trong chuyến du lịch lần nầy, giữa họ với nhau đã có hẹn,bởi bọn họ là chỗ quen biết khá lâu từ trước. Khi Phục vừa đón cả nhà người bạn về tới,thì chúng tôi cũng mới vừa vào nhà xong.Gia đình người bạn của Phục không đông người lắm mà chỉ có ba,hai vợ chồng và một cô con gái nhỏ khoảng 12 hay 13 tuổi gì đó,hình như đang học lớp 8 là phải.Cả vợ chồng ông bà bạn nầy của Phục cũng rất thoáng,vui tính,thích nói chuyện vì vậy mà việc hội nhập với người nhà chúng tôi khá dễ dàng.Chúng tôi vì cái trở ngại như đã nói bên trên, nên dọn vào nhà khá trễ,vì vậy các cô con gái nhà tôi phải tiếp tục lo bửa ăn tối cho cả nhà,bây giờ được tiếp tay cùng với các cô gái nhà tôi là chị vợ anh bạn của Phục vừa mới đến,chị nầy khá năng nỗ.Các con tôi có mang theo nhiều thứ rau quả từ nhà,nên họ chỉ phụ vào mỗi người một tay, và chỉ một lúc không lâu sau đó thì bửa ăn được nấu hoàn tất, như vậy là chúng tôi lại cùng nhau ăn uống,và chuyện trò một cách vui vẻ,tuy có hơi khuya đi một chút.

Tạm hoản việc thăm thú cảnh trí tại vùng nầy, để chúng ta tìm hiểu về sự hình thành nên tiểu bang Louisiana một lúc. Như chúng ta đã được biết,tiểu bang Louisiana là một vùng đất được chuyền tay cai trị qua nhiều đế quốc vào lúc ban đầu, khi mà các nhà thám hiểm phương tây đã tìm thấy được vùng đất nầy.

Đất nước Hoa Kỳ hiện nay đã chiếm cả một nửa vùng lục địa Bắc Mỹ,có đường ranh giới Đông-Tây chạy dài từ bờ biển Đại Tây Dương (Atlantic) sang tận Thái Bình Dương ( Pacific).Toàn bộ bờ phía Bắc giáp với Canada,biên giới phí Nam giáp với Mễ tây Cơ .Hãy ngược dòng lịch sử thời mà Hoa kỳ mới lập quốc,Hiệp chủng Quốc Hoa Kỳ mới chỉ có 13 tiểu bang trên một dãy đất hẹp chạy dọc theo bờ Đại Tây Dương.Sau cuộc chiến thắng America Revolution với Đế Quốc Anh,đất nước của Hiệp chủng Quốc Hoa Kỳ mới được mở rộng về phía tây tới dòng sông Mississippi,dòng sông nầy là biên giới phía tây qua sự mở rộng bờ cõi của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ vào thời kỳ nầy.

Bước thứ hai trong việc mở rộng thêm bờ cõi,là việc mua vùng đất Louisiana bởi từ cái địa thế của nó.Louisiana là vùng đất nằm chắn đầu của 13 tiểu bang,nếu một nước nào đó nắm giữ chủ quyền thì sẽ cản trở bước tiến mở mang lãnh thổ của nước Mỹ rất khó khăn . Nhìn thấy được hết cái chiều sâu của sự việc, nên Tổng Thống Thomas Jefferson đã quyết định phải mua cho bằng được vùng đất nầy từ tay người Pháp dưới triều dại của vua Napoleon Bonaparte I, khi mà người Pháp được nắm giữ chủ quyền lần thứ hai,đó là biến cố lịch sử được xảy ra vào năm 1803. Lúc ban đầu thì người Mỹ không thấy mấy hào hứng đối với việc mua bán nầy,vì nó quá xa,bên cạnh lại chưa được khai phá.Tuy nhiên, cái lợi điểm tức thời của nó là dòng nước sông Mnississippi chảy ra đến tận vịnh Mể tây cơ ( Gufl of Mexico) cư dân nơi hai Tiểu bang Kentucky và Tennesse rất dễ dàng chuyên chở các nông sản của họ để xuôi dòng mà đưa về tận đến thành phố New Orleans.Cái nhìn xa của Tổng Thống Thomas Jefferson là dòng sông Mississippi nếu nằm trong tay của nước khác,là một điều khá nguy hiểm,nó sẽ cản bước tiến của người Mỹ tiến về khai thác vùng đất miền Tây sau nầy. Tổng thống Jefferson đã có nhiều lần chứng kiến được những sĩ quan Tây Ban Nha tùy tiện mở cửa hay đóng cửa khẩu sông Mississippi vào cái thời mà Tây Ban Nha làm chủ thành phố New Orleans.Nhìn thật xa nên ông đã quyết định làm một điều gì đó để giải quyết tình trạng bấp bênh, nếu lực lượng ngoại quốc nào kiểm soát được dòng sông Mississippi, và New Orleans thì rất nguy hiểm cho sự phát triển của Hoa Kỳ.Từ cái nhìn đó,ông quyết định phải mua lại thành phố New Orleans cho bằng được từ tay người Pháp.

Một điều khá vui,khi mua vùng đất nầy thì cả bên mua,lẫn bên bán không một ai biết rõ một cách đích thực về địa hình và diện tích nằm trên vùng đất ấy là bao nhiêu. Sau khi mua xong,Tổng Thống Thomas Jefferson,cho mở ngay một cuộc thám hiểm để tìm hiểu toàn bộ địa hình của vùng đất, và sau đó người Mỹ lần lược đến khai phá, lập nghiệp vào thời gian nhiều thập niên sau.Toàn vùng đất mới đã xác định được gồm có các tiểu bang được thành lập sau nầy: Minnesota; Iowa; Missouri;Arkansas; Louisiana;North Dakota; South Dakota; Nebraska; Kansas; Oklahoma; Montana; Wyoming; Colorado.Như vậy sau khi thám hiểm xong,mới biết vùng đất nầy rộng hàng cả triệu dặm vuông (Square miles) có nghĩa là rộng gấp 7 lần cả nước Anh (England) cộng với Tô Cách Lan (Scotland) cộng với Ái Nhỉ Lan (Iraland) hay cả diện tích các nước Pháp,Đức,Ý,Tây Ban Nha,và Bồ Đào Nha (Portugal) cọng lại.Tiền mua chỉ có 15 triệu đô la,tính ra chỉ 4xu cho một mẫu vuông (acre).Như vậy vùng đất Louisiana đã tạo thêm cho Hoa Kỳ được 13 tiểu bang nữa trong hiện tại.

Một chút về lai lịch của vùng đất Louisiana nguyên thủy,như chúng ta đã được biết vùng đất Louisiana nguyên thủy ít được nhắt đến tên trước đó,vì lúc nguyên thủy không một ai biết một cách đích xác về địa hình của nó,mà người ta chỉ nhắc nhiều hơn về thành phố New Orleans,vì sau khi những nhà thám hiểm tìm ra vùng đất mới,thì người Pháp đến và xây dựng ngay thành phố New Orleans trên mảnh đất nằm cạnh bờ biển rất tiện việc di chuyển bằng ghe thuyền, do vậy mà người ta mới chỉ biết đến thành phố,coi như thành phố là đại diện cho cả vùng đất Louisiana lúc bấy giờ.

Khi người Châu Âu có chương trình đi tìm đất mới,các nhà thám hiểm tìm ra vùng đất mới nầy, thì thành phố New Orleans được thành lập ngay vào năm 1718 do một người Pháp tên là Jean Baptiste Le Moyen, đến từ thành phố Bienville Pháp Quốc,nên thành phố được đặt tên theo thành phố Orléan của Pháp,do vậy thành phố New Orleans lại trở thành thuộc địa của người Pháp một khoảng thời gian dài cho mãi đến năm 1763. Sau đó Pháp lại trao quyền cai trị cho nước Tây Ban Nha và đến năm 1800 thì nước Tây Ban Nha lại trả lại cho Pháp cai trị. Năm 1803 vua Napoleon Bonaparte đệ nhất phải bán cả thành phố New Orleans và cả đất vùng Louisiana cho Hoa Kỳ qua sự giao dịch gọi là Louisiana Purchase.Sau khi mua được thành phố nầy cùng với cả vùng đất chưa được biết chính xác trên đó.Tổng Thống Thomas Jeffeson mới cho mở một cuộc thám hiểm để tìm hiểu một cách tổng thể về địa hình của cả vùng đất nầy,và chúng ta sẽ tìm hiểu thêm về hành trình cuộc thám hiểm do Tổng Thống Thomas Jeffeson chỉ định sau đây.

Sau khi thỏa thuận mua được thành phố New Orleans tức kể cả vùng đất bên ngoài của nó,lý do mua được một cách thuận lợi là vì vua Napoleon Bonaparte đệ nhất của nước Pháp,đang có cuộc chiến với người Anh,tiền trong ngân khố Pháp vào lúc nầy bị thiếu hụt một cách trầm trọng,do vậy mà nhà vua nước Pháp phải quyết định bán thành phố New Orleans vì nó quá xa, không hữu ích gì cho nước Pháp vào lúc nầy,bên cạnh là ngân sách nước Pháp bị cạn kiệt vào lúc mà cuộc chiến tranh đang xảy ra với Anh.

Sau khi mua được thành phố New Orleans kể cả vùng đất chung quanh, Tổng Thống Jefferson liền cho tổ chức ngay một cuộc thám hiểm vào năm sau đó,tức 1804. Ông chỉ định hai người mà đã được ông chọn ,là hai nhân vật có đầy đủ năng lực để hướng dẫn đoàn người thám hiểm lần nầy đó là Meriwether Levis và William Clark. Clark 34 tuổi,là một sĩ quan trong quân đội mang cấp bậc Đại-úy,một người đã có kinh nghiệm dày dạng trong chiến đấu với người da đỏ trước đây trong rừng.Người thứ hai là Lewis 30 tuổi,là tùy viên riêng của Tổng Thống (private secretary) hai người trên là hai nhân vật mà ông đủ niềm tin để giao phó một công việc hết sức quan trọng lại rất khó khăn, đó là việc khám phá vùng đất mới mua rộng được bao nhiêu,đồng thời tìm con đường đi ra tận đến bờ biển Thái Bình Dương,bên cạnh đó là tìm hiểu về đời sống của người da đỏ đang sống tại các vùng ấy.

Đoàn người thám hiểm lần nầy chỉ gồm cả thảy 13 người,đi trên ba chiếc thuyền nhỏ chở đầy lương thực và nước uống. Họ bắt đầu khởi hành từ cửa sông Mississippi rồi đi ngược dòng của con sông Missouri để hướng về phía tây tiến tới vùng đất mà chưa có đường sá,bên cạnh đó cũng lại không có bản đồ,cũng chưa có một chút hiểu biết nào về vùng đất nầy cả.Tuy nhiên,họ vẫn nhận lệnh mà đi,họ dự trù có thể chuyến đi nầy kéo dài từ một đến vài,ba năm sau.

Đoàn người đầy gan dạ ấy,họ đã mất 6 tháng để vượt ngược dòng nước sông Missouri qua 1600 dặm.và rồi họ phải dừng tại đây vì mùa đông tuyết phủ,để tránh tuyết của mùa đông họ phải đóng đồn và ở tại đây,sau nầy biết ra đó là lãnh thổ thuộc tiểu bang North Dakota. Đoàn phải chờ đến đầu mùa xuân năm sau tức 1805,họ mới lên đường trở lại và họ phải hướng về phía rặng núi đá cao ngất Rocky Mountains.Lúc nầy thì họ phải bỏ hết thuyền mà đi bộ,nhưng may mắn đoàn thám hiểm lại được sự giúp đỡ của người da đỏ thuộc các bộ lạc thân thiện quanh vùng nầy,họ cung cấy cho đoàn cả ngựa và lương thực,không những thế họ còn tình nguyện làm người hướng dẫn viên để vượt qua những con đường nguy hiểm của rặng núi đá Rocky Mountains nầy.Khi tới được đỉnh núi thì đoàn người thám hiểm hết lương thực,quần áo đã tả tơi mà họ phải chịu đựng cái lạnh buốt xương của mùa đông trên đỉnh ngọn núi cao ngất trời nầy,mọi người đều cố gắng tìm mọi cách để chống lạnh,bên cạnh là phải tìm những thức ăn tạm, cuối cùng họ cũng đã vượt qua được để rồi vào tháng 9 cùng năm (1805) họ đã vượt qua hết được dãy núi cao để xuống một cao nguyên đất đỏ rộng bên dưới.

Ở lại đây,lúc nầy đoàn người phải tự làm lại năm (5) chiếc thuyền nhỏ để cho trôi theo dòng nước sông Snake đỗ về vùng bình nguyên, đến gặp dòng sông Columbia để theo dòng nước con sông nầy mà ra tới biển Thái Bình Dương. Ngay tại cửa sông giáp tới biển nầy,đoàn người dừng lại họ cho xây dựng một cái Fort Clatsop mang tên bộ lạc da đỏ tại đây, để đón mừng giáng sinh cùng với dân chúng bộ lạc Clatsop, để cùng họ trao đổi quà giáng sinh làm kỹ niệm, tạo sự thân thiện đối với người bản địa. Đoàn người thám hiểm lúc ở tại đây với hy vọng nhìn ra biển tìm thấy có thuyền bè nào đi qua, để có thể cung cấp thực phẩm cho họ trên đường về,nhưng họ hoàn toàn thất vọng.Họ sống tại cái Fort Clatsop nầy cả ba tháng cho mãi đến mùa xuân của năm 1806,đoàn thám hiểm mới tổ chức chuyến đi về. Trong chuyến đi về làn nầy,không kém phần gian nan trong lúc bị thiếu thốn nhiều mặt kể cả lương thực,nhưng qua kinh nghiệm của chuyến đị trước,họ lần theo con đường cũ và cuối cùng họ cũng về tới được điểm khởi hành tại St Louis vào tháng 9 năm 1806.

Kể từ đầu năm 1804 đến tháng 9 năm 1806,đoàn thám hiểm đã hoàn thành được sứ mạng mà nhân dân Ha Kỳ cũng như Tổng thống Thomas Jefferson giao phó và kỳ vọng. Như vậy họ đã vượt qua được 8200 dặm đường đầy phiêu lưu gian khổ,để mở đầu cho nhiều năm sau đó giúp những người dân Hoa kỳ có óc phiêu lưu đi dần về phương tây, kể cả đến tận phương Tây Bắc khai thác các vùng đất mới mà hình thành nên đất nước của Hiệp chủng quốc Hoa Kỳ như ngày nay.

Chúng ta có thể tìm hiểu thêm một chút về THƯƠNG VỤ LOUISIANA PURCHASE năm 1803.

Louisiana là một trong 5 thuộc địa của Pháp ở Bắc Mỹ,nằm giữa nước Mỹ ngày nay.Tiểu bang Louisiana được đặt tên để ghi nhớ về lịch sử thương vụ nầy.

Pháp gọi 5 thuộc địa của mình ở Bắc Mỹ là New France.

Sơ lược về New France:

Năm 1534,nhà thám hiểm Jacques Cartier khám phá ra vịnh Saint Lawrence,mở đầu cho những thuộc địa nằm trên Canada và Mỹ quốc ngày nay. Cao điểm là vào năm 1712, New France gồm 5 thuộc địa, mỗi thuộc địa có nền cai trị riêng:

  • Canada phát triển hơn cả,gồm những quận Québec,Trois Rivière và Montréal.

  • Houdson Bay

  • Acadie ở đông bắc

  • Plaisance trên đảo Newfounland.

  • Louissiana nằm trên nước Mỹ ngày nay.

hình ảnh các thuộc địa của Pháp ở Bắc Mỹ trước 1803

(hình ảnh các thuộc địa của Pháp ở Bắc Mỹ trước 1803)

New France chạy dài từ Newfounland tới cánh đồng Canadian Prairies theo chiều đông tây và từ vịnh Housdson đến vinh Mexico theo chiều bắc nam, bao gồm The Great Lakes.

Theo hiệp ước Utrecht năm 1713,Pháp nhượng nốt cho Anh vùng Acadia,vịnh Hudson và New Foundland.

Tiếp theo là hiệp ước Paris năm 1763,Pháp nhượng nốt cho Anh phần còn lại của New France do thất bại trong cuộc chiến “Seven years’ War”,ngoại trừ Louissiana được Pháp bồi thường cho Tây Ban Nha về vụ mất Florida. New France bị xóa tên từ đây.

Sơ lược về tiểu bang Louissiana:

Năm 1682**,**nhà thám hiểm người Pháp là René – Robert Cavelier, Sieur de la Salle thám sát hai vùng lòng chảo (Basin) sông Ohio và Mississippi, sau đó tuyên bố chủ quyền thuộc địa về nước Pháp toàn bộ lãnh thổ từ hai vùng lòng chảo nầy tới vịnh Mexico.

De la Salle đặt tên cho vùng lãnh thổ nầy là Louissiana để tôn vinh vua Pháp đương thời là Louis XIV.

Năm 1685 De la Salle lập thuộc địa đầu tiên ở phía Nam nhưng thất bại vì bị các sắc tộc bản xứ tấn công và bệnh tật tràn lan.

Những nơi khác của Louisiana được định cư và phát triển rất kết quả như miền nam Illinois và New Orleans.Các nơi khác chịu ảnh hưởng sâu đậm văn hóa Pháp cho tới thương vụ Louisiana Purchase.

Cuộc khai thác Louisiana của Pháp bị hạn chế vì thiếu nhân sự và tài chánh.

Năm 1763 do hậu quả thất trận trong cuộc chiến :seven Year’ War” Pháp phải nhường phần còn lại của New France cho Anh,ngoại trừ Louisiana với tham vọng Pháp lập đế quốc ở bắc Mỹ.Tuy nhiên, mộng không thành vì tình hình chính trị căn thẳng tại Châu Âu lúc bấy giờ,nhất là vụ Pháp thất bại trong cuộc đàn áp nô lệ nổi dậy ở Haiti.

Nhân dịp Pháp gặp khó khăn về chính trị và tài chánh,Tồng Thống Mỹ là Thomas Jefferson quyết định mua thành phố New Orleans và tất cả đất thuộc vùng phụ cận.Nơi đây có hải cảng rất quan trọng dùng trong việc xuất cảng nông sản của Mỹ. Ngoài việc kiển soát được hải cảng nầy tức kiểm soát được sự lưu thông trên dòng sông Mississippi, đây là một yếu tố rất quan trọng đối với nước Mỹ.

Cuộc thương lượng tại Paris:

Năm 1802 Tổng Thống Thomas Jefferson phái ông Livingston tới Paris để thương lượng việc mua thành phố New Orleans. Chỉ thị của tổng thống là mua lại thành phố nầy với giá tối đa là 10 triệu USD, Nhưng điều bất ngờ là Pháp có ý định bán toàn bộ vùng Louissian với giá 50 triệu Franc,như vậy là tương đương với 15 triệu USD. Không cần xin lại chỉ thị của Tổng Thống, Livington tự mình thỏa thuận thương vụ Louissiana với Pháp,mà gọi thương vụ nầy là Louisian Purchase, như vậy việc mua bán đã thành.

Và mãi cho đến năm 1803 tổng thống Thomnas Jefferson mới ban hành luật Louisian Purchase. Nước Mỹ trả cho nước Pháp 32 triệu Franc [ tương đương 11.250.000 USD]và xóa món nợ 18 triệu Franc [ tương đương với 3.750.000 USD] do Pháp vay của Mỹ.

Louisiana bao phủ toàn phần 6 tiểu bang và 9 tiểu bang có dính một phần đất của vùng nầy gồm :

-Sáu tiểu bang tòan phần gồm : Arkansas,Missouri, Iowa.Oklahoma.Kansas và Nebraska.

-Các tiểu ban dính ít nhiều phần đất thuộc vùng nầy gồm: Minesota. North Dakota, South Dakota, New Mexico , Texas, Montana,Wyoming.Colorado và Louisiana.

Kế hoạch phát triển lãnh thổ mới:

Để minh định ranh giới lãnh thổ mới,Tổng Thống Jeffersn lại phải phái 3 đoàn thám sát và vẽ bản đồ.

*Đoàn Lewisd và Clark năm 1804 đi từ Mississippi lên sông Missouri.

*Đoàn Red River năm 1806 thám sát vùng lòng chảo sông Red River.

*Đoàn Pike năm 1806 thám sát vùng thượng nguồn sông Arkansas.

Phần lớn lãnh thổ bây giờ còn đang hoang vu,các chính phủ Mỹ đã ban hành các đạo luật sau đây nhằm khai phá và phát triển.

*Homestead Act năm 1862, quy định bất cứ ai kể cả nô lệ được giải phóng và phụ nữ,ngoại trừ những kẻ võ trang chống lại chính quyền,từ 21 tuổi trở lên,nếu có đơn xin sẽ được chính phủ cấp 160 acre đất công.Họ phải sống trên đất ấy,dựng nhà ở,cải tạo đất ít nhất 5 năm [ 160 acre bằng ¼ dặm vuông].

*Southern Homestead Art năm 1866 bán đất với giá rẻ cho những tá điền ở miền nam để trở thành chủ đất,trong thời kỳ tái thiết sau cuộc nội chiến 1861-1865.

*Timber Culture Act năm 1873 cấp thêm 160 acre cho người đã định cư với điều kiện phải dành ra 40 acre trồng cây trên đất ấy.

* Kinkaid Amendment Act năm 1904 cấp thêm 640 acre [ bằng một dặm vuông] cho những người định cư ở phía tây kinh tuyến 100 của bang Nebraska vì vùng nầy khô cạn chỉ có thể chăn nuôi.

Những luật trên đây đã hấp dẫn người Châu Âu rời bỏ quê hương sang tân thế giới lập nghiệp mỗi ngày một đông.

( Đoạn từ Thương vụ Louisisana trở xuống là phỏng theo bài viết của Bùi quý Chiến ,nguồn Đặc san Lâm Viên ngày 17/4/2025).

Ngày đầu mới đến đi chơi nơi thành phố New Orleans:

Sáng ngày hôm sau,tức là ngày đầu mới đến đây,chúng tôi phải thực hiện ngay cái chủ đích là đến tham quan thành phố New Orlean,vì nơi đó là mục điểm chính của chuyến đi.Nhưng chỉ mới ra khỏi nhà một lúc thì phải cho xe chạy qua thật nhiều cây cầu,nhìn xem thì bên dưới các cây cầu là các vùng đầm lầy,cái hình ảnh đó làm cho tôi phải chú ý và suy ngẫm vì mới đến nơi nầy lần đầu.Tuy nhiên,phải thực hiện việc đến tham quan thành phố New Orleans như đã dự định là vào ngày đầu tiên đến đây.

Khi đã đến được thành phố,các anh tài nhà tôi tìm gara để gởi xe cho yên trí,việc tìm gara của mấy anh tài không mấy khó, gởi xe xong là thực hiện việc đi bộ cho khắp các con phố của thành phố New Orlean để làm cái công việc nhìn ngắm cho chính xác,vì chỉ có cách đi bộ mới hiểu biết được phần nào các sinh hoạt tại thành phố nầy.

Thành phố New Orleans đã được hình thành kể từ năm 1717do người Pháp,vì vậy thành phố đang được đặt dưới quyền cai trị của Đế quốc Pháp, nơi đây chỉ là vùng thuộc địa của Đế quốc Pháp,nên việc xây dựng nhà cửa,đền đài đều mang vóc dáng theo lối kiến trúc phần lớn của người Pháp, đặc trưng của loại kiến trúc nầy mà chúng ta nhìn thấy hiện tại là khu vực Franch Quater với quán càfé Du Monde nổi tiếng vẫn còn tồn tại cho đến ngày nay.Bên cạnh đó phải kể đến rất nhiều khu biệt thự và công thự cổ kính trải dài theo con đường St Charles,tất cả đều mang chứng tích lịch sử đã qua quá trình trên dưới 300 năm,đó là nét đặc biệt, đã thu hút sự chú ý của du khách một khi du khách đã đặt chấn đến thăm thú thành phố nầy,trong đó có cả chúng tôi suốt ngày hôm nay

Thành phố New Orleans là thành phố lớn nhất của Tiểu bang Louisiana, nằm về phía đông nam của tiểu bang, nằm khoảng giữa con sông Mississippi và hồ Pontchartrain,cách nơi cửa sông đổ ra vịnh Mexico khoảng 100 dặm,trên mặt luật pháp thành phố New Orlean cũng là quận Orleans là cơ quan hành chánh của thành phố chỉ là một,và được đặt tên theo tên công tước nhiếp chánh Pháp vào thời kỳ đầu thành lập là công tước PhipippeII Orléans để vinh danh ông ta.

Thành phố nằm ở vị trí 30,07 độ vĩ bắc,và 89,93 độ kinh tây. Đây là trung tâm công nghiệp và phân phối, là cảng biển lớn nhất của Mỹ.Thành phố còn mang sắc thái di sản văn hóa đa sắc tộc,cùng những lễ hội với âm nhạc đa dạng,bên cạnh đó là các món ẩm thực mang vóc dáng địa phương.Thành phổ New Orlean còn là nơi sinh ra dòng nhạc Jazz,và là thành phố du lịch nổi tiếng bởi các kiến trúc cỗ,nhạc và ẩm thực đã tạo nên cái đặc biệt ấy, bên cạnh lễ hội Mardi Gras hoành tráng được tổ chức hằng năm vào đầu tháng giêng kéo dài cho hết tháng hai .

Như vậy chúng ta hiểu rằng,thành phố New Orlean tuy có diện tích không lớn lắm,và khá cũ kỹ chỉ với vài con đường chính nơi trung tâm thương mại mang tên Canal tương đối rộng với bề mặt được phân làm 6 lans, phần còn lại những đường phố cả ngang lẫn dọc nơi các khu phố đều rất nhỏ,nhất là tại khu French Quater phải nói là quá chật,nếu lái xe thì rất là khó đi.

Tiểu bang Louisiana và thành phố New Orleans, vệt đỏ

(Tiểu bang Louisiana và thành phố New Orleans, vệt đỏ)

Hai con đường Decatur và Chartres thuộc khu phố French Quater nầy,khá ồn ào vì người ta chen chúc nhau,bởi tại nơi đây có các nhà hàng ăn uống,lẫn khu gift Shop,bên cạnh đó là các tụ điểm của các ban nhạc jazz do người da đen trình bày tại một số điểm có khoản trống.Hàng quán bán thức ăn thì quá nhiều,nằm về mép bên ngoài của hai con đường,và đối diện với dãy nhà chính giữa,một dãy nhà lớn giành riêng cho các quày bán đồ lưu niệm, đủ loại có thể nói là không thiếu món gì.Khoảng giữa các dãy nhà gọi là French Market nầy,là cửa hàng café du monde,khách đến dùng café lúc nào cũng ngồi khít cả các dãy bàn.Cái tên café dumond thì quá quen thuộc nếu một khi nói về nước Pháp thì ai cũng nghe nhắt đến,nhưng hôm nay thì chúng tôi chỉ đi bên ngoài để nhìn mà quan sát cho biết vậy thôi, không vào bên trong vì thấy không phải lúc thích hợp.

Đi thăm thú chung quanh khu vực nầy một lúc khá lâu,bây giờ trời cũng đã trưa,các con tôi phải dùng phone để gọi các đứa cháu, tập trung về tại điểm nầy để dùng bửa trưa.Các cháu đã tách khỏi nhóm người lớn chúng tôi để đi dạo theo ý thích của bọn chúng, khi chúng tôi tới thành phố nầy được một lúc trước đây.Chờ một lác không lâu lắm,tất cả các đứa cháu tôi chúng tập trung về đủ cả,chúng tôi vào một quán ăn trên đường Decatur để gọi món ăn dùng cho bửa trưa,tất cả những người lớn trong nhóm chúng tôi đều gọi các món ăn đơn giản,về phần các cháu thì tùy thích vì các con tôi đã cho chúng được tự do gọi thức ăn theo ý riêng từ mỗi đứa.Giá cả các món ăn tại đây không đắc lắm,nhưng cái vui là chỗ ngồi, nhà quán phải kéo màn mà che ra sát tận mép đường,do vậy là coi như chúng tôi phải ngồi ăn ngoài trời,đó là hình ảnh biểu thị sự chật chội tại các khu phố nầy.

Dùng xong bửa trưa chúng tôi cũng lại chia thành hai nhóm lớn,nhỏ như trước,nhóm người lớn chúng tôi thì thẳng đường đi đến các dãy nhà nơi phần cuối dãy phố nầy,đến đây lại gặp ngay khu chợ Farmer’s Market,bán đủ các thứ hàng nông sản,rau củ,quả,như vậy là đúng với cái nghề nghiệp chuyên của người dân sống nơi tiểu bang Louisiana nầy, tiểu bang nầy phần lớn người dân sống với nghề làm nông nghiệp .Ngay bên cuối đầu chợ có xây một cổng chợ với hình dáng tựa tựa theo lối kiến trúc của Khải Hoàn Môn Paris của Pháp, nhưng không đẹp lắm,bên trên có chữ French Market,mang ý nghĩa biểu thị đây là khu chợ của người Pháp.Chúng tôi nhìn thấy và chỉ biết như vậy, không có ý kiến so sánh gì với hình dạng bất cứ một vật thể đồng dạng nào của nó,bởi lẽ chúng tôi cũng chưa chứng kiến được hết các vật thể ấy ở các nơi khác,nhất là sự phân tích để so sánh.Tại nơi nầy chúng tôi đi tẻ sang một bên để dạo vào một số con đường nằm nơi các khu phố ngang và của cả hai bên,những con đường ngang chung quanh vùng nầy thì khá nhỏ,có những con đường nhỏ mà mặt đường còn đang lát bằng loại đá cuội,có lẽ đây là cách mà người dân muốn giữ lại cái dấu vết cái thời mới tạo lập từ xa xưa để làm kỹ niệm chăng ,chỉ là đoán thôi vì vào cái thời đại nầy tất cả mặt đường đều được nâng cấp mà tráng nhựa thật trơn, thật chắc.

Chúng tơi đi chơi vào mùa hè,nên không được nhìn thấy các lễ hội mang tính truyền thống đặc thù của thành phố New Orleans nầy,ví như ngày hội Mardi Gras. Lễ hội Mardi Gras hằng năm được tổ chức kéo dài một thời gian kể từ tháng giêng cho đến hết tháng hai. Được nghe kể lại là du khách từ các nơi đổ dồn về để xem. Mọi người được tự do đeo mặt nạ,và hóa trang để diễn hành và nhảy múa trên đường phố một cách tự nhiên,họ ném cho nhau những tràng hạt quàng cổ xanh đỏ. Suốt trong thời gian New Orleans tổ chức lễ hội nầy thì người ta tràn ngập,mà cái lo lắng của mọi người là chỗ đậu xe,nếu kiếm được một chỗ thì phải chịu giá phí lên đến 40 hay 50 dôla cho một ngày.Đối với những người làm việc tại khu vực French Quarter nầy,thì họ phải chung nhau thuê loại xe con thoi (shuttle) để đưa đón họ đi làm và rước họ lúc về lại nhà.

Khu Frech Quarter chỉ rộng chừng trên dưới mươi con đường ngang dọc,chúng tôi đi bộ vừa đi vừa ngắm mà chỉ mất hết khoảng hơn nửa buổi thời gian là xong. Rời khu đông đúc người tại French Quarter,chúng tôi đến quảng trường Jackson (Jackson square) tại nơi đây có tượng Jackson thật lớn,là một bức tượng đẹp nhất trong các bức tượng của nước Mỹ. Quảng trường nầy đã được đổi tên vài lần rồi,trước tiên nó có tên là Place d’Ames dưới thời Pháp,đến thời Tây Ban Nha cai quản nó lại được đổi thành Plaza de Armas.Từ năm 1848 được đổi là Quảng trường Jackson để vinh danh vị tướng chỉ huy trong trận đánh bảo vệ New Orleans trước đây và kể cả bức tượng hình của ngài.

Đối diện với quảng trường Jackson về phía đường Chartres,hướng về phía thành phố có nhà thờ Saint Louis rất to và đẹp,với kiến trúc gồm ba ngọn tháp nhọn. Nhà thờ nầy được xây dựng và hoàn tất vào năm 1794,rồi được sửa chữa để thành kiến trúc sau cùng như chúng ta thấy ngày nay là vào năm 1851.Thông thường tại khoảng đường nơi quảng trường và khu nhà thờ luôn có một đoàn xe ngựa chờ đón khách để đưa khách đi xem vòng quanh thành phố.

Ngay sát cạnh quảng trường Jackson,hướng về công viên Washington nơi gần bờ sông có khẩu súng thần công rất đẹp.Bên cạnh đó trên đường Decatur còn có một bức tượng mạ vàng sáng chói,cũng rất đẹp mà người ta nói đó là tượng của vị nữ tướng người Pháp Janne D’arc cởi ngựa,và là một sự vinh danh công đức của bà của người Pháp.Chúng tôi đi để nhìn được chừng đó chỗ là đã mỏi gần như rụng cả cặp chân rồi, nên phải quày lại về chỗ gần gara mà chuẩn bị cho việc đi về. Thành phố New Orleans còn rất nhiều nét đẹp riêng của nó mà chúng tôi chưa có cơ hội để nhìn ngắm được ,như khu phố Bourton nổi tiếng ăn chơi về đêm,dọc theo con phố Bourbon nầy có đầy dẫy các quán nhạc của người da đen biểu diễn, cùng với nhiều bar rượu được bày bán bên cạnh.Người ta mô tả là: về đêm,thì xe cộ bị cấm qua lại, để du khách được thỏa mái trong việc đi lại, đôi lúc cũng nghe có tiếng cải qua về giữa những du khách đi bên dưới, với những người đứng trên lầu nhìn xuống chọc ghẹo rồi tọa nên sự to tiếng,tuy nhiên,vẫn giữ được trật tự,vì mọi người luôn phải canh chừng những anh cảnh sát cỡi trên lưng những con ngựa thật to đi tuần tra trong khu phố..

Thành Phố New Orlean là thành phố được mệnh danh là “thủ đô” của loại nhạc Jazz,là thủ đô của lễ hội,nhưng cũng không ngoại trừ là thành phố của tội phạm giết người,đó là nhận xét mà những người địa phương kể cho nghe. Biết được chừng đó việc nơi khu phố New Orlean vào ngày hôm nay, ngày đầu tiên mới đến,coi bộ như vậy cũng thu lượm được nhiều kết quả lắm rồi.Chúng tôi phải trở về lại nhà trọ để lo cho bửa tối vì trời cũng đã chiều lắm rồi.Bửa tối hôm nay các con tôi họ chuẩn bị thật tươm tất với nhiều món ăn bằng loại cá thật tươi mà họ đã mua được nơi chợ cá lúc chiều trên đường đi về.

Ngày thứ hai,chúng tôi tổ chức đến thăm công viên D’Arbone National Wildlife Refuge:

Khu công viên có địa chỉ: 11372 LA 143 Fameville LA 71241.

Chúng tôi lần theo địa chỉ đã biết mà đến đúng khu công viên mang tên D’Arbone National Wildlife Refuge,đường đi vào khu công viên khá tốt,nhưng sát chung quanh phạm vi khu công viên thì vẫn còn mấy con đường đất,tuy nhiên, bề mặt khá cứng,sạch sẽ nên xe chạy bon bon,không có trở ngại gì. Chúng tôi đã tìm đến và vào đúng khu nhà trung tâm hành chánh của Ban quản lý khu công viên,người ta chỉ chúng tôi phải đi vòng lên bên trên một đoạn nữa, theo những con đường đất để đi vào bên trong khu rừng thì mới xem được các loại thú hoan,đi lên một đoạn, chúng tôi thấy có quá nhiều đường đi vào rừng,nhưng toàn là đường đất, vã lại khu rừng thì rộng bạc ngàn, như vậy có thể là rất khó tìm được các loại thú mà mình muốn tìm, bên cạnh đó càng đi sâu vào bên trong thì lại càng quá vắng vẻ, khá dễ sợ,cuối cùng chúng tôi không thể tiến sâu hơn để vào bên trong khu rừng được nữa,nên chúng tôi phải lùi lại mà vào khu nhà trưng bày hình ảnh các loại thú được bảo quản tại khu rừng nầy,trên các đoạn đường đi thì chỉ nhìn thấy một số con vật nhỏ là các loại chồn,sóc,thỏ rừng,chứ chưa nhìn thấy được những con vật nào lớn,chúng đang được bảo vệ tại nơi đây,dĩ nhiên những loài vật to con nầy chúng phải ở xa, ít ra là tại các khu gần trung tâm của khu rừng,theo hiểu biết thì tại khu rừng nầy có nhiều đầm,nơi ấy dùng để thả và nuôi các loài cá sấu .

Coi bộ chúng tôi không thể tiến sâu thêm vào được nữa, vả lại bây giờ mặt trời cũng đã trưa,cảm thấy không ổn,nên chúng tôi quyết định phải tháo lui để tìm đến khu nhà trưng bày hình ảnh các loài thú đang được bảo quản tại khu rừng nầy, mua vé để vào cho các cháu xem hình ảnh các loài thú được nuôi dưỡng trong khu công viên,để thay thế cho việc tìm, nhìn tận mắt bọn chúng,nếu vào sâu bên trong thì may lắm cũng nhìn thấy được một vài loài chúng đứng tận nơi xa xa trong rừng cây thế thôi,không thể tìm mà nhìn được tất cả,bởi chúng đang sống tự do trong rừng rất khó tìm.

Coi bộ cái quyết định như vậy của chúng tôi cũng lại khá hay,tất cả các đứa cháu của tôi,chúng nhìn ngắm hình ảnh các loại thú hoan đang được sống trong khu rừng nầy,coi vẻ chúng cũng khá thích thú,một đôi lúc nhìn thấy chúng cười nói với nhau một cách hí hửng, khi mà nhìn được hình ảnh một con vật lạ nào đó,trong cái tìm hiểu từ sự quan sát của bọn chúng,chúng tôi thấy là các cháu đã biết được nhiều loài vật kể cả lớn đến nhỏ,có những loài mà chúng chưa hề biết trước đây, dù là hình ảnh nơi sách vở.Nhóm người lớn chúng tôi thì dễ,khi hiểu ra có nhiều việc,nhiều lúc không thể vượt qua,thì phải lui là điều đúng để bảo vệ cho sự an toàn, không sao. Chúng tôi dạo cũng xem có nghĩa là nghỉ chân tại đây được một thời gian khá lâu,thời gian chờ cho các cháu xem xét thật kỹ hình ảnh các loài vật được trưng bày tại đây,nhiều, nhiều lắm có thể đến cả ngàn loài. Nhân viên coi ngó các căn phòng nầy chỉ thấy có hai người,một thanh niên và một phụ nữ mà thôi. Khi các cháu đã được thỏa mãn hết rồi,không còn muốn xem nữa,thì chúng tôi mới bố trí việc đi về lại nhà trọ.

Chiều hôm nay có đủ thời gian,nên các con tôi lại bố trí một bửa ăn lẩu thay cho bửa cơm tối. Đi chơi buổi sáng thì không đạt được yêu cầu cho lắm, nhưng buổi chiều về các con tôi họ chuẩn bị một bửa ăn lẩu thật là ngon rất thú vị, vì chúng tôi đang sống tại một vùng mà có đầy đủ hương vị của các loại rau tươi, kể cả các món cá, thịt tươi cũng được sản xuất tại xứ nầy,nên đã tạo được một bửa ăn thật là ngon miệng. Cái vui của các con chúng tôi, là đã đóng góp vào việc tạo cho vợ chồng người bạn của Phục một sự thỏa mái, bởi từ sự thể hiện cung cách chân thành trong mọi sinh hoạt mà họ đã tạo được.Chỉ mới gặp nhau vài ngày,nhưng trong cái thân tình mà vợ chồng người bạn của Phục cũng đã biểu thị sự hòa đồng, cũng giống như là người nhà,cái cung cách đó của cả hai bên đã tạo được cho mọi người một niềm vui,đã tạo nên một kỹ niệm có thể là khó quên của chuyến đi chơi lần nầy.

Đi tìm gặp cộng đồng người Việt.

Như vậy đến nơi nầy chúng tôi đã tiêu hết hai ngày rồi,kết quả thu cũng có cái được,cái mất,vì như việc đi thăm công viên D’Arbone National Wildlife Refure như tôi đã ghi lại bên trên.

Hôm nay là ngày thứ ba trong thời gian đến du lịch tại đây. Chương trình dự định cho ngày hôm nay là phải đi tìm gặp cộng đồng người Việt đang sinh sống tại nơi nầy, vì trước đây được biết phong phanh tại tiểu bang Louisiana nầy người Việt đến sinh sống rất đông,phần lớn là bà con thuộc quận 3 thành phố Đà Nẵng, bởi họ là những người rất quen với nghề làm biển,bên cạnh đó,một số bà con nhiều nơi khác tại Việt Nam,vào những năm của thập niên 70,80 thế kỷ 20,họ đã đến được Mỹ bằng nhiều cách và cũng chọn vùng nầy làm nơi sinh sống, đã là người Việt đến sống tại nước Mỹ thì ai cũng hiểu biết điều đó, do vậy số người Việt sống tại tiểu bang Louisiana được lên cả mấy chục ngàn người. Trong số mấy chục ngàn người Việt nói trên,tôi có một người quen là chị Nhàn người hàng xóm ở bên nhà, chị Nhàn là vợ anh Đổng (Cảnh sát lưu thông,người Kỳ Hưng,anh đã qua đời) nhà chị ở bên trên ngã tư Hà Lam một đoạn khá gần nhà cũ của tôi, khi qua chị đến định cư tại tiểu bang nầy,biết chắc như vậy vì có một lần, tôi về thăm nhà và gặp chị tại nhà chị ở quê,chị đã nói cho tôi biết như vậy,chị tham gia cùng nhiều người Việt làm công việc lựa và tách riêng từng loại cá,mỗi khi ghe thuyền cập vào bến. Chị nói làm công việc nầy cũng hơi mệt,nhưng thu được khá nhiều tiền. Gặp và kể với nhau về các nếp sinh hoạt của mỗi người để hiểu với nhau cho vui vậy thôi,chị có cho tôi số phone,khi về lại Mỹ tôi có gọi và gặp chị được một lần rồi thôi, do vậy không biết bây giờ chị cư ngụ tại vùng nào.Đến đây,trong dự định đi tìm cộng đồng người Việt,tôi rất là hào hứng,vì trong ước mong,may mắn lắm thì có thể gặp được chị Nhàn,đang sống chung với cộng đồng người Việt tại một nơi nào đó ở đâu đây như lời chị kể.Nhưng rất tiếc tất cả đều không thành công,kể cả việc đi tìm cộng đồng người Việt tại đây.

Vì không biết chắc địa chỉ mà cộng đồng người Việt họ đang tập trung ở nơi đâu,chúng tôi chỉ đoán mò,cố gắng hỏi lần để mà tìm,khi tìm đến được một địa điểm,đúng là có dấu vết sinh hoạt của cộng đồng người Việt trước đây,cơ sở nơi nầy chứng tỏ dấu vết người Việt sinh hoạt khá trù phú, đã có xây dựng được chợ búa hẳn hoi,nhưng khi tìm đến được thì khu nầy đã trở thành quá khứ,cả dãy chợ đều bị bỏ trống, vắng tanh,thất vọng nên chúng tôi quyết phải đi tìm cho bằng được, ít ra là một người Việt nào đó để hỏi cho ra lẽ.Cho xe chạy lên ,rồi chạy xuống nhiều lần trên con đường trước khu chợ cũ nầy,cứ mỗi lần lại chạy xa hơn ra một đoạn,nhìn khắp nơi vẫn không tìm thấy được hình bóng một người Việt nào cả . Chưa bỏ cuộc, chúng tôi quyết phải chạy xa hơn ra một đoạn nữa,may mắn lại nhìn thấy được một ngôi chùa Phật Giáo của người Việt. Ngôi chùa Phật Giáo khang trang lắm,chúng tôi cho xe ghé vào,rồi lần đến ngôi nhà nằm bên sau ngôi chùa chính, là ngôi nhà ở dành cho những người giúp việc trong chùa, tại đây chúng tôi gặp được một người đàn bà khoảng trên dưới 70 tuổi, có tiếng nói lờ lợ như là người quê ở bên ngoài đèo Hải Vân, tiếng nói của bà chị không giống rặt như giọng Huế của người ở thành. Khi nhìn thấy chúng tôi bà chị tỏ ra vui mừng lắm,cung cách giống như bà và chúng tôi đã có sự quen biết nhau từ rất lầu rồi,mà bây giờ tình cờ được gặp lại nhau.Tất cả cử chỉ ấy chính là sự biểu thị về cái tình đồng bào của người Việt,nó luôn thể hiện là như vậy.

Qua sự tay bắt mặt mừng ấy,chúng tôi mới lên tiếng để hỏi về sự kiện vắng vẻ của khu chợ người Việt bên dưới,bà chị mới kể cho chúng tôi nghe một cách trung thực rằng: người Việt chúng ta đến sinh sống quanh vùng nầy đông lắm,đã có lập được khu chợ,việc làm ăn buôn bán cũng khá thịnh,không những khu chợ chỉ phục vụ cho người Việt,mà phục vụ chung cho nhiều cộng đồng khác ở quanh đây nữa.Nhưng rồi cây bảo Catina hồi năm 2005 quá ghê sợ,nó tràn vào tàn phá khu nầy quá hung hiểm làm cho bà con mất hết tinh thần,tuy vậy sống tại đây đã quen nên mọi người đều rất quyến luyến,họ chung nhau sửa chữa lại các gian hàng nơi khu chợ,và tiếp tục buôn bán,tuy chưa được nhộn nhịp cho lắm,nhưng mọi sinh hoạt cũng đã được ổn định trở lại, nhưng rồi lại xảy ra một sự kiện ghê gớm khác,đó là một vụ cướp rất tàn bạo xảy ra nơi hiệu vàng ngay tại gian hàng tại trung tâm khu chợ,bọn cướp vào dùng súng bắn chết luôn cả hai vợ chồng người chủ quán mà lấy sạch vàng. Xảy ra vụ cướp nầy đã làm cho mọi người ghê sợ đâm ra chán nản,từ đó thì lần lần người ta di tản đi nơi khác,và rồi tuần tự họ đi hết bỏ lại khu chợ trống vắng tan hoan mà các anh chị đã trông thấy.

Chúng tôi hỏi bà chị,như vậy bà con họ đi về nơi nào,bà chị cho biết đa phần họ đã di chuyển sang chung sống với cộng đồng người Việt ở ngôi làng bên kia,phải qua một cây cầu dài nhất tại hồ Lake Pantchartrain Causeway. Nhưng bà chị nầy cũng nói thòng một câu, bà không biết được hết mọi trường hợp về sự di tản trên,muốn biết chắc nên vào hỏi quí cha xứ tại khu nhà thờ nằm bên sau khu chợ một khoảng không xa lắm chỉ cỡ hơn cây số.Nơi đó tất cả giáo dân đang quây quần chung quanh nhà thờ ,đông lắm,có đến cả mươi ngàn người,mọi giáo dân họ đều sống với giáo hội,dưới sự điều hành của quí linh mục của giáo xứ, giáo hội tại đây có tổ chức nề nếp, qui cũ,giáo dân không ai bỏ đi vì họ có nhà thờ,là nơi ký thác đời sống tinh thần của họ,nên mọi người đều ở lại do vậy mà dân số sống quanh khu nhà thờ nầy rất đông, cỡ trên dưới 10.000 người.

Chia tay với bà chị tại chùa Phật giáo,theo lời chỉ dẫn của bà,chúng tôi tìm vào khu nhà thờ,đường đến khu nhà thờ khá dễ, và với cái mong muốn là sẽ vào gặp được quí cha xứ,để xin hỏi mà nhờ quí cha cho chúng tôi biết một số tin tức, về cộng đồng người Việt tại đây đã di tản đi nơi nào.Nhưng cái ngày nầy chúng tôi lại không gặp được sự may mắn nào cả.Khi tìm đến được khu nhà thờ,thì lại gặp lúc các cha xứ đang làm lễ buổi chiều cho giáo dân,thành ra chúng cũng không gặp được vị cha nào cả,do vậy việc hỏi tin tức về người Việt cũng lại bí lối.Vì nhà thờ đang làm lễ nên coi bộ khó mà gặp được quí cha xứ.Chúng tôi đành phải lái xe đi vòng quanh khu dân cư tại đây một lúc,để nhìn ngắm mà định lượng về đời sống của mọi người mà thôi. Nhà cửa trong khắp khu dân cư tương đối khang trang,đường sá sạch sẻ,nhà nào cũng có hàng rào chung quanh, có cả cổng ra vào và được cài then chốt hẳn hòi, ở xứ Mỹ,mọi người đều sinh hoạt phần lớn là bên trong nhà, việc cài cổng ngõ để đề phòng mọi bất trắc là việc luôn phải có. Tất cả các khu nhà chúng tôi nhìn thấy lúc đang chạy vòng vòng,nhìn chung cái sinh hoạt của bà con tại các khu nơi nầy,nhà nào ngay bên hông cũng có giành riêng một khu đất nhỏ để trồng đủ các loại rau củ,quả, để dùng hằng ngày vào các bửa ăn của gia đình. Tại miền nam nước Mỹ,trời ấm quanh năm,nên vườn rau nhà nào cũng đều xanh tươi hầu như suốt cả bốn mùa, nhiều nhà có trồng một số bụi mía loại to cây, màu tím, có một số nhà thấy họ trồng nhiều bụi sắn nữa,đúng vậy, nơi đây trời ấm quanh năm,nên các loại cây dài ngày đều có thể trồng được rất tốt.

Nhìn cho biết như vậy thôi,đoán là nhà nào trên khắp khu nầy cũng đều có đời sống tương đối cả,qua cung cách nhìn được từ sự sắp xếp vườn tược,nhà cửa ngăn nắp như vậy mà đoán thôi. Sống ở xứ nầy nếu siêng năng, thì cái thiếu cũng rất khó,tuy khó có thể làm giàu ,bà con giáo dân nơi đây họ có đời sống tinh thần rất tốt,vì họ đặt hết niềm tin vào thiên chúa, bên cạnh là tổ chức của giáo hội, được các cha xứ nâng đỡ ,chạy vòng vòng cũng đã hết cả nửa tiếng,chúng tôi phải tháo lui để đi về bởi vì không thể chờ các cha Làm lễ cho xong được.

Cũng chưa phải chiều lắm,chúng tôi tranh thủ đến thăm khu nghĩa địa St. Louis Cemetery gần đây, chạy xe hết cỡ 15 phút, đến nơi nhưng cũng lại gặp cái xui nữa,khu nghĩa địa đã hết giờ mở cửa, do vậy mà chúng tôi cũng không vào được bên trong để nhìn ngắm cho kỹ,túng thế chúng tôi cũng phải đi bộ quanh bên ngoài bờ thành mà nhìn vào.Như vậy là chúng tôi đã có đến biết được địa điểm của khu nghĩa địa nầy,có độ tuổi khá cao được tính từ năm 1817 cho đến 1917 tức là một trăm năm.Đây là khu nghĩa địa của người công giáo,không hiểu người ta chôn cất thế nào,nhưng có nhiều ngôi mộ được chồng lên thành nhiều tầng cao,có thể hình dung như là chúng ta ngủ trên giường tầng vậy. Tất cả các ngôi mộ đều sít sít liền nhau,hàng cách hàng chỉ một khoảng vừa đủ rộng chừng 5 tấc tây . Hình thức bài trí từ các ngôi mộ thì rất thường không có gì đẹp mắt cả,chỉ là sự sắp xếp dồn vào thật dày vậy thôi. Chung quanh khu nghĩa địa được xây bờ thành thật cao,cao quá chiều cao của những ngôi mộ chồng lên nhiều cấp ở bên trong.Khu nghĩa địa nầy chiếm một diện tích ước chừng trên một hecta,ước thôi,không chính xác lắm,vì không vào được bên trong, để xem được về lịch sử hình thành nên nó.Như vậy là chúng tôi đã có đến được tận nơi,có nhìn thấy được hình dáng khu nghĩa địa , chỉ vậy thôi. Không phải là sự rủi ro gì to tác lắm, bởi tại đến không đúng lúc theo thời khóa biểu phân chia sự vận hành của ban quản lý tại đây qui định. Như vậy phải đành chịu thôi, hẹn nếu có một dịp nào đó đến thăm về sau nầy,thì đã rút kinh nghiệm chuẩn bị kỹ càng hơn.

Chúng tôi phải ra về thôi, nhưng trên đường về chúng tôi lại phải ghé vào một nhà hành Búp Phê,để luôn tiện dùng bửa tối .

Vào nhà hàng búp phê tại đây,vì được nghe nói phong phanh là thức ăn tại đây tương đối vừa khẩu vị. Một điều khá vui lại xảy đến vào thời gian nầy nữa,lúc chúng tôi đã dùng độ chừng được nửa bửa ăn, thị lại được tiếp xúc với hai thanh niên,hai anh là người phục vụ tại nhà hàng nầy,bất thần hai anh thanh niên nầy lại đến ngay bàn ăn của chúng tôi,có lẽ lúc bấy giờ mấy anh mới nhìn thấy mà nhìn ra được chúng tôi là người Việt Nam, nên cả hai anh mới tìm lại tận nơi bàn chúng tôi đang ngồi.Gặp chúng tôi mà biết đích chúng tôi là người Việt, hai anh nầy mừng lắm,dĩ nhiên là giữa chung tôi đã có sự thăm hỏi xã giao thông thường, một lần nữa khi biết chắc chúng tôi là người Việt từ nơi xa đến du lịch,hai anh nầy luôn quấn quít bên chúng tôi để nói chuyện suốt,các anh giới thiệu cho chúng tôi những món ăn ngon của nhà hàng mà các anh biết chắc.

Gặp được chúng tôi các anh nầy tỏ ra rất vui mừng,mà ngược lại chúng tôi cũng vậy,bởi sự gặp gỡ nầy là một cơ hội hiếm có của cả hai bên, chúng tôi nhận biết được sự cảm nhận của các anh là như vậy,tuy họ đã đến làm việc tại nơi nầy qua một thời gian đã đủ lâu.Hai anh nầy tuy phải gọi là thanh niên, nhưng thuộc vào loại thanh niên già rồi,tuổi cỡ từ 27,28.Hai anh đều thổ lộ với chúng tôi,họ có gia đình đang ở tại California,họ sang đây một mình để làm việc,cứ năm bảy tháng thì họ mới về thăm nhà một lần,hai anh đều thổ lộ với chúng tôi như vậy.Các anh nói sang bên nầy làm việc kiếm được nhiều tiền,nhưng tại xứ nầy thì không thấy mấy vui,vì cái cảnh quan nơi vùng đất nầy đã sao đó,tạo cho con người cái cảm giác như vậy, các anh sống lâu ngày tại đây nhưng họ cũng có cái nhìn là như vậy.Có thể là đúng ,chúng tôi mới đến cũng đã có cái cảm giác giống giống với cái nhận xét của các anh.Vì cái cảnh quan tại vùng đất nầy nó có một vẻ sao sao,tôi có cái hình dung là như vậy,nhưng chịu, không diễn tả được nó là như thế nào.Tại nơi nầy cái không khí sinh hoạt nơi nào cũng cảm thấy trầm trầm không mấy linh động như nhiều nơi trên đất Mỹ,có thể do tại vùng nầy đầm lầy quá nhiều, dân cư phải sống trên nhiều gò đất cách xa nhau qua xa,bởi phải cách những cái đầm to,do vậy mà những người mới đến như chúng đều cảm thấy không có gì quyến rũ. Muốn đến nơi nầy là vì nơi đây là một vùng đất rất xa về phương Nam đối với nơi chúng tôi cư ngụ,mà nó đã bị tàn phá bởi một cây bảo,tuy đã từ rất lâu rồi,nhưng cái di hại của nó vẫn dể lại nhiều dấu vết chưa thể lấp đầy,nên phải đến dể xem thử thật hư.Bên cạnh cũng để xác minh cái lai lịch về lịch sử được chồng chéo của nó,và nhìn cái địa thế dể hiểu biết chính xác cái quyết định, mang tính chiến lược của các nhà lãnh đạo Mỹ vào thời kỳ đầu mới lập quốc ,khi mà họ đã nhìn ra được cái viễn cảnh mở rộng lãnh thổ cho nước mỹ về sau, mà tại nơi nầy có thể là vật cản nếu người Mỹ chưa được làm chủ nó, khi mà chúng ta mới chỉ biết về giai đoạn nầy qua lịch sử,vậy thôi!.

Cuộc hội ngộ nào rồi cũng phải chấm dứt.Nhà hàng vào giờ nầy tương đối ít khách,hai anh thanh niên cũng tương đối được rảnh tay,nhờ vậy họ luôn quấn quít bên chúng tôi mà chuyện vãn thật lâu,có thể là bởi ít khi có cơ hội các anh gặp được người đồng hương mà chuyện trò như thế nầy,do vậy khi gặp được chúng tôi các anh nầy rất thích.Các anh thì cố kéo dài cuộc nói chuyện,nhưng chúng tôi thì dùng bửa cũng đã xong lâu rồi,do vậy mà các cháu thì lại xăng văng,nên chúng tôi đành phải chia tay với các anh,dù biết rằng các anh đang rất luyến tiếc,nhưng rồi cũng phải bắt tay nhau nói lời tạm biệt,cũng luôn với câu xả giao là hẹn ngày gặp lại,nhưng việc ấy coi bộ khó xảy ra. Và như vậy , chúng tôi về tới nhà đã là 10 giờ tối.Bây giờ mọi người phải thay phiên nhau tắm rửa để mà nghỉ ngơi,dĩ nhiên vẫn phải ưu tiên cho các cháu trước.Nhờ ngôi nhà nầy có đến ba phòng tắm,nhờ vậy mọi người tắm rửa cũng nhanh thôi,xong xuôi là mọi người đều lo việc nghỉ ngơi,để chuẩn bị tinh thần cho ngày mai,theo lịch trình chúng tôi chỉ còn lại một ngày bố trí cho chuyến du lịch tại dây,những ngày còn lại thì phải hoàn tất một số công việc thăm viếng những người quen biết tại tiểu bang Georgia nữa.

Theo dự trù chúng tôi chỉ còn lại một ngày dành cho chuyến du lịc tại Louisiana nầy.Nhưng mà chúng tôi còn đến mấy việc cần phải thanh toán cho hết,vì vậy phải phân chia thì giờ cho thích hợp.Tuy nhiên,công việc đầu tiên của ngày hôm nay là phải chạy qua cây cầu dài nhất trên mặt hồ Pontchartain,và theo cách chỉ dẫn của bà chị tại chùa Phật giáo hôm qua,qua cầu cho biết đồng thời có thể thử tìm gặp cộng đồng người Việt ở bên kia,đó là mục đích thực hiện công việc trước nhất vào sáng nay.

Chúng tôi thực hiện việc cho xe chạy qua cây cầu cao tốc trên mặt hồ Pontchartain dài nhất thế giới nầy,việc chạy qua cầu để cho biết thì thực hiện xong,nhưng khi chạy qua bên kia đầu cầu thì việc tìm cộng đồng người Việt,cũng là việc rất khó vì thành phố nơi nầy cũng rộng mênh mông,mà chúng tôi lại không có nhiều thì gian,do vậy công việc nầy cũng phải dành gát lại.

Tôi kể qua một chút về cây cầu nổi tiếng là dài nhất trên thế giới .

Tại hồ Lake Pontchartain Causeway ( hay còn được gọi là the Causeway) là một hệ thống gồm hai cây cầu song song, bắc qua hồ Pontchartain ở tiểu bang Louisiana nầy,là hệ thống cầu nổi tiếng vì nó được xây dựng liên tục và là đường cao tốc dài nhất trên thế giới với chiều dài được tính là 38km( tức 23,83 miles).Mỗi cây cầu được hổ trợ bởi 9.500 cọc bê tông,nối liền hai khu vực hai bên là Metairie và Mandeville, đóng vài trò huyết mạch quan trọng trong việc giao thông tại khu vực New Orleans. Mỗi cây cầu có chiều rộng được chia Làm hai land. Một cây cầu dùng để đi qua,và một cây cầu còn lại là chiều đi ngược lại.Tại giữa mỗi cây cầu có một trạm tuần tra để hổ trợ người qua đường khi gặp trở ngai

hình ảnh cầu Pontchartrain hình ảnh cầu Pontchartrain

(hình ảnh cầu Pontchartrain)

Tại vùng đất Nam Mỹ nơi tiểu bang Louisiana,trước đây cư dân rất đau đầu về việc phải qua lại giữa hai vùng Nam-Bắc nơi bờ hồ Manchac khi mà New Orlean được mở rộng vào những năm 1940 đến năm 1950 của thế kỷ trước..Những người từ trung tâm đi về hướng Bắc,hay đi từ Nam để về New Orlean ,gặp phải một trở ngại lớn nhất đó là việc phải vượt qua hồ Pontchartrian.Để tránh cho dân chúng cái trở ngại, và cũng để mở rộng lãnh thổ tại nơi nầy được thuận lợi, nhà nước cho xây dựng cây cầu Pontchartrain bắt đầu từ năm 1956,và cây cầu thứ hai được khởi công vào năm 1969,tất cả đều được hoàn thành vào năm 1979,nhưng trước đó vào năm 1976,trong lúc đang xây dựng thì cây cầu bị sập một vày,do bởi xà lan dụng phải.Sau đó được xây dựng lại và được nâng cao một số vày dùng cho tàu thuyền qua lại.Câu cầu Pontchartrian được Guinness ghi nhận là câu cầu dài nhất thế giới.Cây cầu không chỉ là điểm nối liền cho việc giao thông,mà còn là nơi tham quan phong cảnh đẹp nhất ở nước Mỹ.Cả nước biển trong xanh bên cạnh các đầm,cây cỏ mọc xanh rì,là nơi sinh sống cho rất nhiều loài chim,cùng các loài động vật giáp xác như vịt trời,chim bói cá là các loài vật sống trong vùng đầm lầy.

Phải vượt qua cây cầu mất hết 50 phút, du khách có nhiều lựa chọn các địa chỉ ăn uống,giải trí,mua sắm nơi các siêu thị ở hai dầu cây cầu,cùng những hoạt động ngoài trời như chèo tuyền,câu cá,đạp xe đạp.Cây cầu dài dài dến nổi người ta nói rằng đã có những em bé ra đời trên cây cầu,vì xe cứu thương không kịp dến bệnh viện. Cũng có vài trường hợp loại may bay nhỏ phải hạ cánh trên cầu một cách an toàn.

Vì cây cầu dài quá đi cho hết mất một số thời gian khá dài,qua về hai bận mất gần cả hai tiếng,vì vậy mà chúng tôi không đủ thời gian để thực hiện việc tìm cộng đồng người Việt tại bên kia cầu như dự định được,chỉ còn cách phải hẹn lại lần khác,nếu có dịp đến nơi nầy lần khác..Cho xe chạy ngược về vùng New Orlean,chúng tôi tiếp tục đến thăm viện Bảo tàng Đệ Nhị Thế Chiến tại thành phố New Orlean.

Đi thăm Viện Bảo Tàng Đệ Nhị Thế Chiến.

Bảo tàng viện Đệ Nhị Thế Chiến tại đây gồm có 5 building cả thảy,có cái rộng cả ngàn mét vuông,nhiều tầng lầu,đi xem cả ngày không hết.Tại nơi đó còn có một rạp xi-nê 4D,trình chiếu cuốn phim về thế chiến thứ hai với tựa đề “Beyond All Boundaries” (vượt qua mọi biên giới) do tài tử Tom Hanks làm giám đốc sản xuất (Executive Producer) kiêm tường thuật viên.Bộ phim dài chừng 45 phút, theo như lời giới thiệu .

Nhiều người thắc mắc tại sao bảo tàn Chiến tranh thế giới lần thư II lại được trưng bày tại thành phố New Orlean nầy,câu trả lời là như thế nầy: Vì nơi đây ngày xưa có xưởng đóng tàu Higgims,chỗ thiết kế và sản xuất các loại tàu đổ bộ (land craft) mang tên LCVP (còn được gọi là “Higgims Boat” người Việt gọi là tàu há mồm.,dùng để chuyên chở binh sĩ và vũ khí. Đặc biệt trong trận đánh D-Day,khi quân đội đồng minh tràn qua biển Manche để đổ bộ lên Normandie ở Pháp.những chiếc LCVP nầy đã đóng một vai trò quan trọng. Là hình ảnh của cuộc đổ bộ được nhiều người biết đến nhất.

Những ai đã xem phim “Saving PrivateRyan” (1998) do Tom hanks thủ vai chính, chắc hẳn vẫn nhớ cảnh tượng máu me rùng rợn khi cả ngàn chiếc tàu há mồm đổ lên bãi biển,binh sĩ nhào ra dưới làn mưa đạn của Đức Quốc Xã,bắn tơi tả.

Trong suốt thời gian chiến tranh,xưởng đóng tài tại đây của ông Andrew Higgins đã cung cấp như toàn bộ mấy chục ngàn chiếc tàu LCVP xử dụng trong chiến tranh thứ II,từ Âu Châu,qua Á Châu.Ngoài ra tại New Orlean còn có một xưởng làm xe thiết giáp lớn nhất nước Mỹ,mà sau chiến tranh vẫn được NASA sử dụng để sản xuất hỏa tiễn và các bộ phận lớn cho chương trình không gian Appollo cùng phi thuyền con thoi Space Shuttle. Một trong những xưởng xe tăng rộng trên 40 mẫu đất mà tất Cả đều nằm dưới một mái nhà,nói vậy đễ hiểu rõ hơn là nó vĩ đại như thế nào. Chính vì các lý do trên,mà một số cựu chiến binh và nhà văn Stephen Ambrose, tác giả quyển “ D-Day” đồng thời là cư dân New Orlean vào năm 2000 đã lập nên viện bảo tàng cho cuộc đổ bộ Normandi,lấy tên là “D-Day Meseum”. Họ thu gom được rất nhiều hiện vật cá nhân của những người đã tham dự trận D-Day,cùng với vô số tài liệu liên quan như những bức thư của các nhân vật lãnh đạo, từ tướng Eisenhower của Mỹ, tướng Montgomery của Anh, đến thủ tướng Winston Churchill,tổng thống Franlin Roosevelt của quân đội Mỹ v..v. Từ khởi đầu khiêm tốn ấy,”D-Day Meseum” ngày cànng lớn dần với sự đóng góp của nhiều cá nhân cũng như các hãng xưởng đã từng tham gia vào cuộc chiến –như hãng Ford với loại xe Jeep,hãng Boeing với những chiếc phi cơ chiến đấu,các công ty sản xuất vũ khí đủ loại và vô số những nhà thầu cung cấp nhu yếu phẩm trong chiến tranh.

Với vô số hình ảnh và tài liệu thật đầy đủ,có cả gian phòng để xem tivi,cho những người có đủ thì giờ cần xem phim. Bảo tàng gồm đầy đủ hình ảnh các lãnh tụ của các nước tham chiến cả hai phe với đầy đủ hình ảnh các lãnh tụ phe đồng Minh và phe trục.

Phe đồng minh thì gồm hình các vị lãnh tụ của các nước: Winston Churchill thủ tướng nước Anh, Franlin Roosevelt Tổng thống nước Mỹ,và Stalin Tổng bí thư Liên bang Xô Viết cộng sản.

Phe trục gồm hình ảnh các vị lãnh tụ : Hitler lãnh tụ Đức quốc xã (nước Đức), Missoluni lãnh tụ phe trục tại nước Ý,và Hoàng đế Hirohito vua nước Nhật. Cùng hình ảnh các trận đánh giữa quân đội giữa cả hai phe.

Qua hình ảnh đã được ghi lại bên trên cho ta thấy: Liên bang Xô Viết với Tổng bí thư là: Iosif Stalin, lãnh tụ chế độ Cộng sản Liên bang Sô Viết,nhưng vào thế trận cần cho sự sống còn,phải đứng chung vào với các nước tư bản là phe đối nghịch mà cộng sản cố tiêu diệt,nhưng trong cái thế quá nguy hiểm bởi phe trục,cộng sản vẫn phải ẩn mình để đứng chung với tư bản tạo nên một khối gọi là “Đồng Minh” chống lại khối trục.

Phe trục ta thấy có ba nước chiếm giữ ba vùng lục địa khác nhau tại các châu lục: Đức do Adolf Hitler (Đức) phải chiếm vùng đất Châu Âu gồm cả Liên bang Xô Viết. Với Binito Mussolini (Ý) có trách nhiệm đánh chiếm cả vùng đất tại Địa trung Hải gồm vùng Trung Đông,Bắc Phi .Nhật Bản với vị Hoàng đế Hirohito chịu trách nhiệm thôn tính toàn vùng Á Châu với chính sách gọi là Đại Đông Á.Như vậy ta nhận thấy ba nước trong khối trục chia nhau chịu trách nhiệm chiếm lĩnh ba vùng lãnh thổ khác nhau tại ba xứ, nếu họ chiến thắng là đã bao trùm khắp cả thế giới.

Lịch sử qua hình ảnh được trưng bày thật tỷ mỹ rất rõ ràng giúp những người chưa hiểu biết về cuộc thế chiến thứ II,nếu chịu khó hệ thống từ đầu đến cuối,thì sẽ nắm bắt được tổng thể kết quả về cuộc chiến tranh 1939- 1945,với tên gọi là thế chiến thứ II vậy.

Tài liệu được trưng bày thật rõ ràng và súc tích,nhưng mà thì giờ của chúng tôi lại quá hẹp,nên đành chỉ lướt qua mà thôi,xem hình ảnh,chỗ nào cần thì cố đọc một đoạn văn ghi chú cho dễ hiểu vậy thôi.Chỉ lướt qua như vậy,mà xem cho hết từ đầu đến cuối các phòng cho đến cửa ra ngoài,chúng tôi phải mất thời gian từ nửa buổi sáng cho đến xế chiều tức từ 10 giờ sáng cho đến 2 giờ chiều mới xong, nơi đây nó rộng là như thế.

Tất cả việc đến xem viện bảo tàng Đệ II thế chiến là việc đã được dự định sẵn trong chuyến đi lần nầy. Tuy đã học và hiểu biết về tính chất của nó rồi,nhưng cần phải xem lại hình ảnh một cách chính xác nơi viện bảo tàn về hình ảnh chiến đấu gan dạ của binh sĩ các quân binh chủng của đồng minh, nhất là quân đội Hoa Kỳ đỗ bộ tại cảng Normandi, tạo cho chúng ta cảm giác không thể quên về sự hy sinh của họ.Hình ảnh trưng bày thật hấp dẫn,nhưng chúng tôi đành phải xem một cách lướt qua,vì còn phải thực hiện nốt cái hẹn của buổi chiều là đi thuyền trên sông Mississippi để biết cho đủ,nghĩa là góp phần vào đầy đủ vào kết quả đã thu đạt cho cả chuyến đi du lịch lần nầy.

Đi Thuyền trên cửa sông Mississippi.

Chúng tôi phải lướt qua chỉ xem hình ảnh tại khu bảo tàng nầy mà thôi,còn phải dành thời gian cho một cuộc hẹn cũng rất là quan trọng vào chiều nay,nếu bỏ qua nó là một thiếu sót lớn trong lần đến thăm thành phố New Orleans,do vậy phải thực hiện cho bằng được vì đây là cái hẹn cuối cùng trong chuyến du lịch tại nơi nầy của chúng tôi. Đó là việc đi thuyền trên vùng cửa sông Misissippi.

Đi trên du thuyền tại vùng cửa sông Mississippi là tìm cái cảm giác trải nghiệm qua việc khám phá vẻ đẹp tại vùng cửa sông Mississippi,nhất là lúc hoàn hôn sắp đổ xuống. Song hành của việc đi trên con tàu là để hiểu biết về con tàu hơi nước huyền thoại Streamboat Nachez nầy đã mang dấu ấn thời gian từ thế kỷ 19, mà vẫn đang còn được dùng với công dụng làm du thuyền tạo phương tiện cho những du khách, chiêm ngưỡng vẽ đẹp tại vùng sông nước nơi nầy,một khi con tàu đang lướt nhẹ trên mặt nước tại vùng cửa sông Mississippi.

Con tàu Streamboat Natchez là con tàu chạy bởi máy hơi nước cổ điển,mang phong cách thiết kế từ thế kỷ thứ 19,khi mà nền văn minh loài người từ phương tây chỉ mới đạt đến tầm mức tiến bộ ấy, để chế tạo ra con tàu dưới hình thức nầy. Tuy nhiên,con tàu tuy cũ nhưng vẫn được bàn tay con người bảo quản và giữ gìn nguyên vẹn cả về hình dạng,và cho cả về máy móc ,dùng làm phương tiện giúp cho du khách có dịp ngồi trên nó,suy ngẫm tìm hiểu về nền văn minh xưa cũ của loài người. Con tàu Streamboat Natchez ta nhìn thấy được trang bị bởi một loại bánh xe khổng lồ ở phía sau,hơi nước làm cho bánh xe chuyển động mà đẩy con tàu chạy êm êm trên mặt nước, cái bánh xe khổng lồ nầy đã tạo nên một hình ảnh thật ngoạn mục, khi mà nó quay dể tạo sức đẩy cho con tàu lướt nhẹ trên mặt nước nơi vùng cửa dòng sông Mississippi.

Tất cả người thuộc nhóm chúng tôi đến nơi bờ sông tại đây tương đối khá sớm,vào lúc mới khoảng 4 giờ chiều, sau khi đã dùng bửa trưa tại một nhà hàng nằm trên đoạn đường trở lại nơi nầy. Vẫn còn sớm, tàu Streamboat Natchez chưa đến giờ khởi hành,do vậy tất cả chúng tôi phải đi dạo mà nhìn ngắm cảnh vậy trên đoạn bờ sông tại đây. Mặt bên trong vùng đất liền nơi bờ sông,chúng tôi nhìn thấy rất nhiều khu nhà máy hảng xưởng chế tạo,sản xuất máy móc cho các ngành công nghiệp.Bên cạnh đó,phóng tầm mắt nhìn xa về đoạn cuối con sông, nơi dòng nước đổ ra cửa tạo nên vịnh gọi là vịnh Mississippi nơi đây,chúng ta sẽ thấy thấp thoáng những dãy nhà có lẽ là khá cũ kỹ,đã mang dấu ấn của thời gian,mà nhất là những cây cầu bắt ngang qua con sông Mississippi nầy.Bây giờ đã hơn 5 giờ chiều,con tàu đã kéo còi báo hiệu lcho du khách là con tàu sắp khởi hành,tất cả chúng tôi cũng như hầu hết du khách đều lần lượt lên tàu và tìm một vị trí thích hợp để ngồi,là nơi dễ ngắm quang cảnh sông nước tại nơi nầy.

Con tàu bắt đầu nhổ neo để ra cửa,với nhịp độ nhẹ nhàn nó lướt chầm chậm trên mặt nước dọc theo một bên bờ sông của vịnh,con tàu chạy khá chậm,nên du khách thật thỏa mái để vừa nhìn ngắm,mà vừa ăn uống ngay tại chỗ một khi ngồi trên dãy ghế nơi sàn tàu. Những du khách không mang thức ăn theo tức họ đã có đặt sẵn thức ăn trên tàu, vì trên tàu luôn có bộ phận phục vụ ẩm thực dành cho những du khách có yêu cầu. Chúng tôi vì chưa rành về cách thức tổ chức trên tàu,nên chúng tôi đã lè kè mang thức ăn theo, đây là lần đầu tham gia việc đi thuyền để ngắm dòng nước nơi cửa sông,tuy nhiên khách mang thức ăn theo thì không bị luật trên tàu hạng chế.

Khi tàu đang chạy,chúng tôi lại cũng nhìn thấy một chiếc tàu chở hàng lướt ra từ bên trong của dòng sông Mississippi ,con tàu chạy ra mà tiến thẳng ngay giữa lòng vùng vịnh đế tiến thẳng ra cửa biển,và chúng tôi nhìn thấy con tài quay qua trái mà về vùng vịnh Mexico nơi có các bến cảng. Nhìn thấy được quan cảnh từ chiếc tàu hàng chạy suốt trên dòng nước sông, đã giúp chúng tôi hiểu rõ hơn về mặt tiện lợi từ con đường thủy của dòng sông Mississippi,qua cái nhìn chiến lược mà vị tổng thống Thomas Jefferson đã nhìn rõ,lúc mà nước Mỹ mới lập quốc,dưới triều đại do ông lãnh đạo,và như vậy ông đã quyết định phải mua cho bằng được thành phố New Orleans kể cả vùng đất Louisiana ngày ấy.

Tìm hiểu thêm một chút về dòng chảy của con sông Missisippi. Tính theo lưu lượng thì dòng sông Mississippi được xếp hàng thứ 2 tại vùng Bắc Mỹ và được xếp hạng thứ 15 trên thế giới. Con sống đã chảy dọc theo biên giới một số tiểu bang và chảy ngang qua nhiều tiểu bang của nước Mỹ như: Minnesota,Wisconsin,Iowa, Missouri,Kentuky, Tennessee, Arkansas, Mississippi rồi đến Tiểu bang Louisiana,để đổ ra cửa được gọi là vùng vịnh cửa sông Mississippi mà chúng tôi đang ở trên con tàu Streamboat Natchez dạo trên mặt nước của nó hôm nay.

Tính chất của dòng sông Missisippi là phân định ranh giới thành hai vùng lớn lãnh thổ của nước Mỹ. Giúp chúng ta biết một nước Mỹ thuộc về ngày trước chỉ nằm ở bên bờ phía đông.Nước Mỹ mới ngày nay gồm cả phía tây của dòng sông. Người ta thường gọi vùng nầy là trung tây nước Mỹ, là phần lớn các tiểu bang chạy dọc hai bên bờ con sông nầy.

Những người vận hành con tàu,họ chọn giờ cho tàu khởi hành rất là hay, chọn cho du khách một khoảng thời gian vừa đúng, để ngắm nhìn được vẻ đẹp lung linh từ vùng sông nước của vùng vịnh nầy.Đó là tất cả sự bố trí khôn khéo về thời gian, khi con tàu ra khỏi cửa sông chạy dọc một bên bờ, là lúc trời còn rất sáng,du khách trên tàu được nhìn toàn cảnh mặt nước phẳng lặng qua một tí gợn li ti do các đợt sóng nhỏ tạo nên,tạo nên mặt nước một sự huyền ảo lung linh thật đẹp. Qua một giờ con tàu đã chạy hết một bên bờ,con tàu không chạy ra ngoài biển mà quay đầu chạy qua hết chiều ngang của vịnh nước,rồi quay đầu để tiếp tục chạy dọc theo bên bờ còn lại,lúc nầy cũng vừa đúng lúc hoàn hôn đổ xuống, mặt nước hồ không còn nhìn thấy rõ nữa,bên cạnh đó,du khách phải đổ dồn để nhìn về hướng cửa sông.Bây giờ thì vùng cửa sông từ các cây cầu bắt ngang,cùng tất cả những dãy nhà dọc theo hai bên bờ cửa sông, đều đã lên đèn tạo nên một vùng ánh sáng rực rỡ, dày đặc,gồm nhiều màu sắc vàng,xanh,lớn nhỏ nhấp nháy rất đẹp,hình ảnh ấy đã lôi cuốn được thị giác của mọi người. Dưới sự phản chiếu của mặt nước,mọi người đều nhìn thấy thêm hình ảnh một thành phố ngược bên dưới mặt nước,dính liền với thành phố bên trên mặt đất,tạo thành một thành phố xuôi và một thành phố ngược dính liền nhau,tạo cho mọi người có cảm giác hình như có thêm một thành phố nơi thủy cung vậy.

du thuyền Streamboat Natcher

( du thuyền Streamboat Natcher )

Và cứ từ từ như vậy,con tàu cũng nuốt hết đoạn đường nơi bờ sông bên nầy nó đang chạy,mà nó vẫn chưa vào bến đậu,con tàu lại được tài công cho chạy luôn lướt qua dưới gầm cầu để vào một đoạn sông bên trên cầu một đoạn,tạo cho du khách ngắm nhìn được những cảnh đẹp về đêm với các hình bóng lung linh của các khu phố nằm hai bên bờ con sông.Con tàu chỉ khuấy động mặt nước một cách thật nhẹ nhàn,tạo nên các đợt sóng dợn nhẹ,làm cho hình bóng các dãy phố ngược chiều xuống bên dưới mặt nước chỉ đong đưa chập chờn một cách nhè nhẹ, tạo thành hình ảnh, nhìn như những vòng lò xo dưới mặt nước rất là đẹp mắt. Đó là tất cả cái cảm giác mà ban điều hành con tàu đã nhận ra, do vậy họ cố tạo ra hình ảnh ấy một lần để cống hiến cho du khách vào cái thời gian vào phút chót của chuyến đi, khi mà mọi người sắp phải chia tay với con tàu, lúc con tàu phải quay đầu vào bến đậu. Tất cả các hình ảnh ấy mặc nhiên sẽ ghi sâu vào trí nhớ mỗi người cái ấn tượng sâu sắc,nhắc mình một ước hẹn, nếu có dịp phải đi thêm nhiều chuyến trên con tàu như vậy vào những thời gian có thể về sau. Đó là một hình thức quảng cáo quá hay,có chủ ý rất âm thầm, không ầm ĩ nhưng nó tác động rất sâu, mang lại nhiều ấn tượng cho mọi người du khách có` mặt trong chuyến đi chơi mỗi lần..

Con tàu đã vào bến,tất cả chúng tôi lên bờ, rồi lái xe chạy về nhà,tuy màn đêm đã khá tối,nhưng các con nhà tôi họ vẫn cố gắng tổ chức một bửa ăn cuối cho được tươm tất, dể gọi là làm kỹ niệm đối với việc chia tay với gia đình người bạn của Phục.Sáng mai họ cũng phải bay sớm để về thành phố Atlanta thăm những người quen mà họ đã có trình bày khi mới đến. Cả nhóm trong gia đình chúng tôi cũng vậy, kết thúc cuộc đi chơi tại nơi nầy trong chừng đó ngày để về lại Georgia, thăm nhiều người quen là bạn của tôi,bên cạnh là gia đình người em cùng các cháu của Phục.Cái quan trọng của chuyến đi lần nầy chúng tôi phải tranh thủ để thăm viếng ông bà sui gia của tôi, cùng những thành viên trong gia đình ông bà,tất cả họ đều khá thân quen với gia đình tôi, ngay từ lúc họ còn ở tại Connecticut,là lúc mà hai gia đình chúng tôi đã có giao ước trở thành thông gia với nhau. Vợ chồng Lịnh và hai cháu nội của tôi, dự định phải ở lại chơi với ông bà ít hôm,khi mà chúng tôi phải về sớm hơn vài ngày ngày,vì cháu gái tôi Avy Nguyên, cháu phải đi làm trở lại vào đầu tuần sau, cháu chỉ được nghỉ phép một tuần dể góp mặt trong chuyến đi nầy. Ông bà sui gia có tên là Trần văn Hồng,cũng cùng là người đồng hương Quảng nam cả,quê chính của ông là làng Cẩm Phô (Hội an),Bà người tộc Phan công làng Cẩm Kim, quận Điện Bàn là làng hàng xóm của Cẩm Phô.

Đi về lần nầy cũng phải vượt qua lãnh thổ nhiều tiểu bang: Từ Louisiana,sang Mississippi, rồi Alabama để mới về đến Georgia. Vượt qua chừng đó tiểu bang chúng tôi đã mất hết hai phần ba thời gian của một ngày,khi về đến nhà Nguyễn chí Lợi bạn tôi, tại vùng ngoại ô thành phố Atlanta là đã 5 giờ chiều.Chỉ chuyện trò,thăm viếng vợ chồng anh ta một lúc thôi chừng trên nửa tiếng đồng hồ mà thôi,còn phải tranh thủ sang nhà em của Phục gần đó thôi,cách chừng 15 phút lái xe.Chơi tại đây cũng chỉ cỡ một tiếng hơn,rồi mới về đến nhà ông bà sui gia Hồng.

Qua những ngày đến du lịch tại thành phố New Orlean nói riêng,tiểu bang Louisiana nói chung,tôi có cái nhìn của một người hơi có tính tò mò, để rồi có cái nhận xét hơi chủ quan một chút của riêng mình như sau: cũng như cái nhận xét mà hai anh thanh niên chúng tôi được gặp tại nhà hàng Buffet hôm trước,họ đã đến làm việc tại vùng nầy đã khá lâu,nhưng họ đã thổ lộ thật lòng với chúng tôi là,cái xứ nầy trong cái nhìn của họ thì nó luôn có cái không khí hơi buồn buồn,có nghĩa là không có cái gì tạo nên sự hào hứng cho lắm. Tôi cũng có cái cảm giác giống giống như vậy,lúc chưa đến,cứ tưởng thành phố nầy thật đẹp mà vui lắm,lúc đã đến và đi lanh quanh thì có cái cảm giác nơi nầy có cái không khí sinh hoạt luôn bên trong lại ẩn một cái gì đó, không tạo được sự linh hoạt cho lắm,tức cái không khí khá trầm lắng nên tạo ra một vẻ hơi buồn.

Cái buồn như vậy,có thể là do sự cấu tạo địa hình của vùng đất nầy mà tạo nên. Trên phương diện chiến lược thì vùng đất nầy luôn nắm giữ vai trò quan trọng về cả nhiều mặt kể cả đối với ngành thương mại,và nhiều mặt khác nữa,nhưng mà vùng đất có quá nhiều đầm lầy,từ khu phố nầy sang khu phố khác lại quá cách trở,do vậy mà hệ thống cầu cống chằng chịt,do vậy mà mới có cây cầu dài gần cả 40 km, xe chạy qua phải mất hết gần cả tiếng đồng hồ, mà cây cầu Pontchartrain Natcher mà chúng tôi phải qua thử vào buổi sáng ngày thứ chót của thời gian du lịch tại vùng nầy là một dẫn chứng cụ thể,mà chúng ta đã biết qua.

Dân cư thì cư ngụ trên những vùng đất cao nằm giữa các đầm nước, trên mặt các khu đầm lầy loại cỏ lát mọc dày,xe chạy trên cầu ta ngồi nhìn xuống có thể cứ tưởng vùng đất bên dưới là vùng đất cứng bình thường,nhưng không phải nó là vùng đầm lầy,là nơi cư trú dành riêng cho các loài chim sống nơi vùng nước. Các vùng đất cao giữa hai khu đầm như vậy ở xứ ta,người Miền Tây Nam bộ họ gọi là Giồng,(trên đất giồng ta trồng khoai lan) vào thêm một đoạn nữa đến xứ Bạc Liêu vào đến tận Cà Mau ,người ta gọi là “Cái” như là “Cái Răng,Cái Bơn” chẳng hạn.Còn nơi nầy trên những tấm bia đầu làng,đều đề chữ “VILLAGE” có lẽ dân chúng tại vùng nầy chịu ảnh hưởng khá nặng từ văn hóa người Pháp trước đây chăng! cũng có lẽ người Mỹ sống tại vùng nầy có thể phần nhiều là người gốc Pháp, nên họ quen dùng từ Village theo văn hóa Pháp để chỉ ngôi làng,không dùng chữ Town như các nơi khác trên khắp các xứ mà người Mỹ thường dùng.

Quanh vùng ngoại ô thành phố New Orlean, trên các vùng đất cao ráo như vậy , người ta đang xây dựng thật nhiều khu nhà ở, có một số nơi dân chúng đã đến ở nhiều,nhưng vẫn còn rất nhiều khu nhà trống,tuy nhiên,người ta luôn sửa soạn thật đẹp,thật sạch sẽ,nhưng mà người ta nói,những người chủ nhà xây dựng những ngôi nhà như vậy là dùng để cho du khách du lịch thuê, có lẽ đúng,du khách thuê ở chỉ mấy ngày thì chủ nhà cũng thu được nhiều ngàn đô la, không bị hư hại hao nhiều, vã lại tại xứ nầy nắng ấm quanh năm,do vậy du khách đến du lịch cũng quanh năm,việc cho thuê nhà trọ không bao giờ bị ế ẩm.Đó là một cách kinh doanh thêm của những người thuộc giới trung lưu,họ tạo điều kiện để thu thêm số lợi tức nhẹ nhẹ,dùng phụ vào nguồn chi của gia đình,mà giữ được đồng vốn, bên cạnh cũng không mấy mất công.

Về lại Georgia,cái vui của tôi là được thăm trực tiếp những người quen biết khá thân, khi mà chúng tôi còn ở bên nhà trước năm 1975 kia. Sang đến Mỹ thì ở tảng mát khắp nơi mà con đường đất đi lại quá cách trở,nên khó có dịp gặp lại được nhau theo cái ước muốn,tuy nhiên,tất cả bạn bè nhờ qua cái phone mà gặp được nhau,mà nhớ được tiếng nói của nhau. Cách mấy năm gần lại đây có màng hình qua Messenger trên mạng xã hội , giúp cho một số anh em đã nhìn thấy được khuông mặt của nhau,nhưng rất tiếc phần lớn những người cao tuổi hơn,họ lại phải bôn ba đi về với ông bà cả rồi,do vậy mà số còn lại thì không nhiều,ví như hai thằng chúng tôi đây,tuổi tác cũng đã nắm được cả một bó chặt chứ không phải là ít,nhưng trời cho còn tương đối khỏe,nên luôn muốn gặp mặt mà thăm nhau,một khi cái tuổi đã nằm bên ngoài cột mốc là thất thập của người xưa.Các con nhà tôi tổ chức chuyến đi du lịch lần nầy, cũng là dịp tạo được cái thuận lợi vì cùng hướng đi, kết hợp từ việc thuận lợi ấy, tôi cùng cả gia đình tranh thủ đến thăm được người bạn Nguyễn chí Lợi lần nầy,không phải chỉ lần nầy đâu mà trước đây cũng lợi dụng cái thuận tiện của nhiều lần có công việc tại đây,tôi đã có ghé thăm anh ta được vài lần,gặp được mặt nhau thì mừng lắm,đó cũng là lúc những câu chuyện ngày xưa thật cũ trong thời chiến mà mình phải ôm lại được rơm rã một cách giòn tan, nên lại rất vui.

Bửa nay cũng tranh thủ nhờ vào cái thuận tiện của chuyến đi du lịch thuận đường,tôi cùng tất cả các con cháu,ghé lại thăm ông bà nầy một lần nữa,để thỏa cái mong ước vậy thôi.Ở trong nước thì việc thăm viếng nhau có lẽ khá dễ dàng,còn ở Mỹ thì khó quá,con đường đất đã quá xa mà phương tiện đi lại càng khó khăn hơn, đối với những con người nhiều tuổi tác như chúng tôi,đó là cái trở ngại của hầu như tất cả mọi người sống trên đất nước Hoa Kỳ nầy vậy. Nguyễn chí Lợi là người bạn hiểu biết về tôi nhiều lắm,cả về cách suy nghĩ,cả về phong cách làm việc,cho cả đến tư cách lãnh đạo của riêng cá nhân mà tôi đảm nhận trước đây vào cái thời, mà chúng tôi phải lăn lộn trong công việc, lộn với mùi thuốc súng phải hít thở cùng với kẻ thù. Nguyễn chí Lợi với cá nhân tôi thì rất phục về cái tài chỉ huy của anh ta,cầm giữ trong tay một đại đội từ hồi 1967 đến 1975,thắng trận liên tục mà không chết lính nhiều đó là cái hay nhất của một người chỉ huy,hồi năm 1967 tại trận Sằm chuối gần xã Bình Giang,lính anh ta chỉ bị chết một người là Nguyễn Tam,người Bình Giang,rồi từ đó về sau không chết nữa, đó là cái hay,mà ít người chỉ huy nào có được. Đứng trước hàng quân,anh ta thường dặn dò anh em binh sĩ,các anh phải chịu khó tuân hành kỹ luật trong chiến đấu,chúng ta phải sống vì mỗi người trong chúng ta đều còn có gia đình phải lo cho vợ con nữa,đội hình di chuyển anh ta quy định là phải cách nhau 10 mét,binh sĩ trực thuộc dưới quyền anh,họ đều ý thức mà tuân hành một cách rất nghiêm chỉnh. Ghi lại một vài nét để khoe với mọi người về cái công tích của chúng tôi, đã phục vụ trong thời chiến là như vậy.Cháu tôi Phan công Nguyên đã có một lần hỏi tôi,tại sao bác là nhân viên văn phòng,mà là ban 5 nữa,mà lại đi hành quân liên tục như vậy,câu hỏi của cháu nghe thì nhẹ nhàn, nhưng mà cũng khó trả lời với nó cho chính xác,chỉ phải hiểu rằng vì đó là cái nhu cầu mà cấp chỉ huy cần đến mình,nên phải góp mặt vậy thôi.

Về đến Georgia chúng tôi đã làm được vài việc là thăm viếng mấy nơi quen biết như đã trình bày trên,tuy rằng lúc nào cũng vén khéo thời gian,tuy nhiên,khá đầy đủ mà cuộc tiếp xúc nào cũng mang lại một sự thỏa mái trong mọi người. Thời gian đã bước vào ban đêm,chúng tôi mới về đến nhà ông bà sui gia Hồng.Gia đình nầy,lại mới dọn về ở tại một ngôi nhà mới,ngôi nhà thật rộng,lần trước tôi đến thăm cách đây khoảng 3 năm,cả nhà còn đang ở ngôi nhà cũ có lẽ chật hơn,nhưng mà cũng gọn gàng,có cả khu đất trồng rau,nên tôi có xin một số cây giống là Mả Đề,rau Cần Nước,mấy loại rau có công dụng khá tốt mà tôi cần dùng.

Ông bà sui gia Hồng năm nay sức khỏe có xuống đi một chút,việc đi lại có chậm chạp hơn một chút,tuy nhiên chưa đến nỗi gì, chị Hồng trí nhớ còn khá minh mẫn,với anh thì đôi lúc hơi quên một chút thôi.Tuổi tác của ông bà có cao hơn tôi vài tuổi,như vậy cũng chưa phải là cao lắm,so ra sức khỏe như vậy là hơi yếu đi một chút đấy,nhưng trong trạng thái như vậy ông bà vẫn cầm cự được lâu,không sao,khinh nghiệm trong cuộc sống cho ta thấy như vậy,nên ông bà cũng thuộc vào diện ấy, tôi có niềm tin là như vậy.

Khi gặp lại nhau,qua những lời chào hỏi thông thường thuộc phong cách giao tế.Ba chúng tôi ngồi vào bàn,và bắt đầu những câu chuyện cũng lại rơm rã như trước,giữa chúng tôi đã quên với cách chuyện trò như vậy,thật lòng và không bao giờ khách sáo, gặp lại mà nhìn được tận nét mặt nhau,thì vui mừng lắm, thời gian gần lại đây ít năm,cũng do bởi sức khỏe có sự thay đổi,nên giữa chúng tôi cũng bị hạn chế việc chuyện trò bằng phone,như những năm trước đó.

Các chị gái trong nhà anh chị,đã có chuẩn bị bửa ăn tối bằng món Phở,nên ba chúng tôi được các chị cho các tô phở lên tận bàn cho chúng tôi vừa dùng bửa vừa chuyện trò, và như vậy ba chúng tôi đã chuyện trò suốt cả trên hai tiếng đồng hồ,cũng sợ anh chị ngồi nhiều giờ quá bị mệt,nên tôi tìm cách ngưng cuộc chuyện trò nầy,để anh chị đi nghỉ ngơi.

Ngôi nhà nầy rộng quá,phòng ốc nhiều,tất cả nhóm trong gia đình chúng tôi,đã được các chị gái ở nhà nầy đã bố trí phòng ốc cho từng nhóm nhỏ thỏa mái nghỉ ngơi,tôi cũng vậy cũng được thỏa mái nghỉ ngơi trong một phòng riêng trong cả thời gian còn lại của đêm nầy.

Đến xem hòn núi đá Stone Mountain hay viên ngọc Rồng bí ẩn,Atlanta,Georgia.

Sáng ngày hôm sau khi thức dậy,các con tôi lại thông báo,ngày hôm nay phải đi xem hòn núi đá thật to tại xứ nầy,họ cũng mới vừa được người anh em cột chèo của Lịnh mách cho.Như vậy chúng tôi lại có thêm được một cuộc du lịch ngắn tại nơi nầy nữa. Cục đá có cái tên là Stone Mountain hay còn được gọi là “Thạch Đầu Sơn”của xứ Georgia là một cảnh quan khá hùng vĩ mà rất đẹp là một tác phẩm do tạo hóa ban cho.

Các con chúng tôi lái xe đi gần một tiếng đồng hồ thì đến vùng đất có hòn núi đá nói trên,trước tiên chúng tôi nhìn thấy chung quanh vùng núi đá nầy có thật nhiều công viên đẹp,là nơi cho du khách giải trí trước hoặc sau khi đã đến thăm hòn núi đá nầy.

Nơi đây là vùng đất nằm về phía đông thành phố Atlanta có một tản đá bề mặt rộng đã trở thành như một công viên.Nghe kể lại,tại nơi ngọn núi đá nầy đã tạo ra nhiều sự tranh cãi trong cộng đồng dân chúng trong vùng, bởi sự chạm khắc hình ảnh các vị anh hùng của “liên minh”miền Nam như : Jefferson Davis, Stonewal Jackson và Robert E Lee, đã tạo ra sự tranh cãi như vậy nên phải mất hơn nửa thế kỷ mới hoàn thành được các bản chạm khắc đó.

Stone Mountain - Ngọn núi đá liền khối khổng lồ, Địa điểm

(Stone Mountain - Ngọn núi đá liền khối khổng lồ, Địa điểm)

Hòn đá có chiều cao là 825 ft (251 mét ) tính từ mặt đất đến đỉnh,và có chiều cao thực tế kể cả phần bên dưới mặt đất, lẫn cho cả bên trên mặt đất là 514 mét. Có diện tích 583 mẫu Anh tức 235,9 ha,có chu vi dài hơn 8 km, bề mặt như vậy là rất rộng, rất thích hợp cho mọi gia đình đông người đến thăm viếng và vui chơi tại nơi đây.Chất thạch rất cứng,quanh vùng có nhiều tản đá nhỏ tinh thể lấp lánh,trước đây đã khai thác lấy đá tảng để xây dựng đài tưởng niệm Tổng thống Lincoln tại Washington ,DC.

Vì cái cao và rất rộng của nó nên ngọn núi đá nầy còn có tên là “Thạch Đầu Sơn” tạo nên một điểm du lịch nổi tiếng của tiểu bang Georgia,Hoa Kỳ.Cái đặc biệt của nó là nguyên khối của một tảng đá hoa cương,một nửa là phần chìm bên dưới mặt đất,một nửa nhô lên trên mặt đất như ta thấy,mà nó được bao bọc bởi những dòng sông chảy chung quanh với dòng nước trong veo,cùng với rất nhiều chòm cây bên dưới chân núi xanh tốt.Khối đá núi khổng lồ nầy đã được xếp vào là một trong tám kỳ quan của thế giới.

ngọn núi Thạch Đầu Sơn

(ngọn núi Thạch Đầu Sơn)

Trước tiên nên tìm hiểu một chút về vùng đất Atlanta đã được mệnh danh là “Địa linh,nhân kiệt”.

Atlanta là thủ phủ của tiểu bang Georgia,Hoa kỳ, Atlanta nằm trên dãy núi Appalachian có độ cao 350 mét, theo nghiên cứu về sử học, một trăm năm trước,nơi đây chỉ là một thị trấn nhỏ hình dung như là một đào nguyên,hương đồng gió nội mà thôi.Cái đặc biệt cần chú ý nơi đây là nơi đã ra đời cuốn tiểu thuyết “Cuốn theo chiều gió”.Những cảnh thơ mộng được mô tả trong cuốn tiểu thuyết ấy, có thể chỉ là những hồi ức nhớ lại trong rất ít ngôi nhà cổ vào thời xa xưa.

Atlanta là quê hương của nhà lãnh đạo dân quyền người da đen Martin LutherKing, Atlanta đã có lần được dùng làm địa điểm tổ chức Thế vận hội Olympic thế giới năm 1996.cũng là trụ sở chính của hãng Coca - Cola.Nơi nầy cũng là địa điểm chiến lược của Quân đội Miền Nam trong cuộc nội chiến 1862-1865 tại Hiệp chủng quốc Hoa Kỳ.

Atlanta cũng là vùng đất được mệnh danh là vùng đất phi thường,đoàn nghệ thuật nổi tiếng “Shen Yun” đã có hàng trăm buổi lưu diễn vòng quanh thế giới quanh năm và mỗi năm được công chiếu hàng trăm buổi trình diễn nghệ thuật của đoàn kể từ sau đó.

Nhà cách mạng dân quyền người da đen Martin Lutherking trong tác phẩm “tôi có một giấc mơ” (I have a Dream) đã mạnh mẽ kêu gọi : “Hãy để tự do rung lên tiếng chuông từ Stone Mountain,Georgia”.

Về phương diện tâm linh,người Trung Quốc thường nghiên cứu phong thủy,trên thực tế ta thấy người phương tây lại rất coi trọng về phương diện nầy. Người Pháp thường coi về phương diện phong thủy theo hình thức của người Trung hoa là một môn tuyệt diệu. Chiếu theo kết cục “Phong thủy tứ tướng” và nguyên lý “Tàng phong đắc thủy” Atlanta là một nơi có phong cảnh tươi mát,đẹp đẻ,bốn mùa phân minh,tức là vùng “Địa linh,nhân kiệt”. Với câu phương ngữ “Nhất phương thủy thổ dưỡng nhất phương nhân” đúng nơi đây là nơi tạo ra lịch sử nhân văn ưu tú, hẳn đã được nuôi dưỡng bởi thổ nhưỡng và đặc biệt bên cạnh sự giáo dục ưu việt từ quốc gia Hoa kỳ.

Tại nơi nầy,hàng năm có tới Tám Triệu (8 triệu) du khách khắp nơi trên thế giới đã đến thăm vùng Atlanta,mà nhất là đến nhìn xem,thăm thú nơi khối đá Stone Mountain. Trên Stone Mountain có một bia kỷ niệm,đại ý nói: “Stone Mountain là một khối đá hoa cương rắn chắc,là tảng đá hoa cương lớn nhất thế giới. Bức hình điêu khắc trên sườn Stone Mountain cũng lớn nhất thế giới” Theo một tài liệu được xuất bản bởi một nhà địa chất vào năm 2006,thì niên đại của Stone Mountain có thể bắt nguồn từ 335,6 triệu năm trước. Du khách còn được ngắm bức phù điêu Anh hùng Miền Nam được người Mỹ tạc vào năm 1921 trên sườn đá để kỷ niệm cuộc nội chiến của Hoa Kỳ.

Tại nơi nầy còn có rất nhiều nơi để tham quan,trong khu công viên nầy có thiết lập một trại động vật hoang dã sống trong môi trường tự nhiên,cùng với khu đồn điền với hình ảnh của tiền nội chiến Bắc-Nam. Ngoài ra còn có một chuyến tàu du lịch khổ hẹp được kéo bởi cái đầu máy xe lửa kiểu cũ vào thời nội chiến,có thể du ngoạn quanh hồ.Ngoài ra còn có các đài tưởng niệm lịch sử,bảo tàng đồ sộ,sân gôn,sân trượt patin,có cả trung tâm âm nhạc,nhà hát ngoài trời cùng với nhiều tiện ích giải trí khác đều đã có sẵn.

Từ một địa điểm cắm trại bên bờ hồ nhìn ra Stone Mountain,dưới là hồ nước xanh như ngọc,giữa là những rừng tùng cổ thụ rậm rập,bên trên là màu của bầu trời lam chiếu rọi,tạo nên một cảnh sắc mỹ lệ hổ trợ càng tạo cho Stone Mountain một vẻ kỷ diệu, thần bí hơn. Nhiếp ảnh gia Elosun,cũng là một nhà tu luyện Phật pháp đã đến thăm Stone Mountain,có viết một bài báo nói về khối cự thạch nầy,ông ta khẳng định đây là một vật thể thần kỳ.Vì cái thần kỳ nơi nó,nên nó phải có một nguồn gốc và truyền thuyết thần thoại được lưu truyền mãi mãi . Ông cho biết: Mọi vật trên thế gian đều đối ứng với thiên là trời. Các nhà thông thái kể rằng “Thạch Đầu Sơn Atlanta” được giáng xuống từ trời đã hàng chục triệu năm trước! Nó hoàn toàn không được hình thành bởi Magma dưới lòng đất,bởi trên bề mặt khối cự thạch nầy vẫn còn ngân tích bị thiêu đốt khi nó đi qua bầu khí quyển của địa cầu.

Một điều tuyệt vời hơn nữa,cũng do nhà nhiếp ảnh gia nầy tiết lộ: “Nó giống như một viên long châu được ngậm trong miệng con rồng.Đầu rồng được đặt tại chính vùng đất Atlanta,mà đuôi rồng kéo dài đến tận New York.Long mạch từ hai địa khu được nối bởi một dãy núi trùng trùng điệp điệp, sừng sững đó là dãy núi Appalachian nổi tiếng của nước Mỹ,nhìn từ cao xuống thấp,khí thế, thủy thế nhất mạch như vạn mã phi nước đại.Chưa kể đến những thành phố giàu có như New York,Washington đều nằm trên long mạch ấy. Thạch Đầu Sơn từ trên trời giáng xuống vùng rìa Atlanta, ngút tầm mắt với rừng cây cao tươi tốt,chính là nơi phong sinh, thủy khởi tạo nên một vùng đất cát tường là nơi thiên địa hợp nhất”

Câu chuyện ghi lại bên trên do nhiếp ảnh gia Eloson tiết lộ luận bàn về tính chất phong thủy của cả vùng đất Atlanta,nó đã ứng dụng đúng với cái niềm tin về phong thủy của người Âu-Mỹ,không khác với niềm tin của người Á châu,hay nói đúng hơn là người Trung Hoa là mấy.Có thể vì văn hóa khác nhau,nên chúng ta không hiểu hết được cách suy luận niềm tin về phong thủy của người phương tây,thật ra nếu nghiên cứu thật kỷ,thì ta thấy niềm tin về khoa địa lý và phong thủy giữa người phương tây và người phương đông không khác nhau là mấy.

Muốn lên thăm nơi bề mặt hòn Ngọc Rồng nầy,có hai phương cách,một là đi bộ leo núi để trải nghiệm cảm giác du hành xuyên thời gian cùng không gian,đường leo lên bộ nằm về tây hòn núi. Phương án thứ hai rất nhẹ nhàn là đi cáp treo,đi bằng cáp treo du khách có thể cảm nhận được độ cao của hòn Ngọc Rồng nầy đem lại.

Nếu là đi bộ để lên núi,chặng đầu tiên là phải vượt qua những khu rừng rậm và tươi tốt,rừng thông có màu xanh thật tươi . Nước từ những khe núi chảy xuống khá thuận dòng tạo nên tiếng kêu róc rách nhè nhẹ.Chỉ với hơn một dặm đường mòn đi bộ là lên tới mặt tảng đá,con đường đi bộ rất thích hợp cho những người xuất du.

Cách nhanh nhất là đi bằng cáp treo,tôi quên không nhớ rõ mỗi người phải tốn hết bao nhiêu chục đô la,là tiền mua vé cáp treo cho cả lần đưa lên và cả đưa về.Cách nầy thì không phải nhọc sức,mà hầu hết du khách vào lúc nầy mọi người hầu như cũng thích đi bằng cáp treo.Xây dựng hệ thống cáp treo nầy, công ty du lịch thu được cũng bộn tiền. Một khi lên đến đỉnh núi đá,chúng ta có thể nhìn quanh khắp một vòng 360 độ,và từ đây nhìn ra trung tâm thành phố Atlanta, ta sẽ thấy thành phố được bao bọc chung quanh rừng là rừng,cây lá thì xanh tươi mà trải dài như bất tận,khiến con người cảm thấy tâm thái thoáng đạt và sản khoái vô cùng.

Stone Mountain là một viên ngọc quí,thiên nhiên đã dành mọi ưu đãi cho con người để cảm nhận,nhìn thấy được cái vĩ đại do từ trời đất cấu tạo,khác xa với những tòa lâu đài hùng vĩ mà do con người đã xây dựng,trông thì rất to lớn,nhưng vẫn có thể di chuyển chúng được nếu phân ra thành từng phần, còn hòn núi Ngọc Rồng nầy thì con người chỉ biết nhìn mà vô phương di chuyển bởi từ cái to lớn và sức nặng của nó.

Ngọn núi đá Stone Mountain, được xếp vào một trong những kỳ quan của thế giới, với các vật được kết tinh bởi chất đá, ngọn núi Stone Mountain được sánh vai với hòn núi đỏ Ayers Rock Uluru của nước Úc, có hình thể của một sa thạch khổng lồ,đơn khối,nổi bật giữa vùng đồng bằng cát đỏ cằn cỗi nơi vùng lãnh thổ Bắc nước Úc,hòn đá có chiều cao 348 m,chu vi gần 9,4 km,màu sắc đỏ rực và thay đổi nhiều màu khác nhau theo ánh sáng của mặt trời, đặc biệt vào lúc bình minh và hoàng hôn. Đây là một khối sa thạch nguyên khối,không phải là núi lửa,bề mặt bị bào mòn theo thời gian của hàng triệu triệu năm nên có nhiều rãnh,kẻ đá.Người dân Úc bản địa Aborigin trước đây rất sùng kính hòn đá đỏ nầy,họ cho là tổ tiên của họ phát sinh ra từ đây.

Tôi tìm và ghi thêm vào đây một thắng cảnh như vậy để giới thiệu cùng mọi người để biết,nếu có dịp đến nước Úc hãy cố gắng ghé thăm cho biết,và tôi xin cũng được khép lại phần nầy,phần tham quan hòn núi đá Stone Mountain tại Atlanta, tiểu bang Georgia,Hoa KỲ tại đây

Hòn đá Eyers Rock Eluru tại Úc

(Hòn đá Eyers Rock Eluru tại Úc)

Đi dạo gần giáp vòng trên bề mặt hòn núi đá Stone Mountain dưới ánh nắng hơi gắt vào lúc ban trưa của ngày nầy,nắng,nóng nhưng có lẽ đấy là một dịp may mắn trời giúp không mưa,nên việc coi xem trên toàn bề mặt hòn núi đá một vòng khá kỹ. Đi hết một vòng như vậy thì mặt trời cũng đã quá trưa, các con tôi phải gọi tất cả các đứa cháu tập trung về nơi khu nhà mát,gần khu nhà cáp treo là địa điểm đến của du khách nơi bề mặt phần đầu của núi đá,để chúng tôi dùng bửa trưa. Nơi nầy cao,gió thổi nhè nhẹ tạo nên một sự mát mẻ dễ chịu.Thức ăn trưa chúng tôi mang theo là những ổ bánh mì đã chuẩn bị sáng nay dùng cho buổi đi chơi.Được hóng mát từ những cơn gió nhẹ thổi xuyên qua ngôi nhà trống nầy,làm cho con người cảm thấy thích,mất đi cái oi bức lúc dan nắng lúc đi dạo quanh hòn núi đá,nhờ vậy nên mọi người trong gia đình tôi đều muốn ngồi chơi tại đây một lúc khá lâu,chắc là hết hơn một tiếng đồng hồ.

Dù muốn thưởng thức cái ngọn gió hiu hiu ấy bao nhiêu đi nữa,chúng tôi cũng phải xuống núi, vì các cháu lại có cái hẹn với các cháu của chị Hiền nơi tiệm nước giải khát. Gia đình chị Hiền đang kinh doanh một cửa hàng nước giải khát phần lớn là dành cho giới thanh,thiếu niên,nhi đồng mà việc buôn bán cũng khá đắc đỏ.Các cháu hẹn về đây,cốt là họ cũng thích uống nước. Nên rồi chúng tôi cũng phải giả biệt hòn núi đá mà đi xuống lúc bấy giờ chắc đã 3 giờ chiều.

Về tới cửa hàng của chị Hiền,tất cả chúng tôi đều vào đây,không khí khá vui,vì có rất nhiều trẻ con đến mua nước để uống,tôi chỉ thấy như vậy,còn nước uống pha chế thế nào,thì tôi chịu không rõ,nhưng mà tất cả các đứa cháu nhà tôi chúng cũng đều rất thích uống loại nước nầy.Uống một ly nước mát tại đây lại còn được nhấm nháp kèm theo một ít thịt gà chiêng bột, miếng thịt nhỏ xíu vừa miệng của trẻ con thôi,phần việc nầy là do anh chồng chị Hiền anh Phước phụ trách.Vì cả hai món đều là các món thích của trẻ con,nên việc buôn bán khá đắc,chúng tôi ngồi chơi tại đây một lúc,nhận thấy các bà mẹ đưa con đến mua nước cho chúng liên tục. Là mùa hè,nên anh chị lại có cả hai cô con gái đến phụ giúp,như vậy mà họ phải bán cho đến gần 12 giờ đêm mới về tới nhà.Tính theo cái thời gian như vậy,ta có thể suy đoán là việc buôn bán được khá lắm.

Ngồi chơi tại đây như vậy cũng gần cả hơn vài tiếng đồng hồ,các đứa cháu nhà tôi,họ lại uống hết cả hiệp thứ hai rồi mới chịu ra về.Và như vậy chúng tôi lại chia tay với anh chị Hiền cùng hai cháu để về nhà trước.Ngôi nhà mà anh chị Hồng đang ở là nhà của vợ chồng anh chị Hiền mua,và ông bà đã cùng ở với anh chị được một thời gian dài nhiều năm về trước,khi mà anh chị nầy rời tiểu bang Montana, nơi hai anh chị đã có một thời gian nhiều năm đến tại tiểu bang nầy để kinh doanh tiệm ăn.Vợ chồng hai anh chị nầy,họ khởi nghiệp là tại Montana với nghề kinh doanh tiệm ăn, mà họ kiếm được khá nhiều tiền.Khi đã có được nhiều tiền,anh chị lại về lại Atlanta và khai thác tiệm nước giải khát như bây giờ.

Ở lại để chuyện trò với anh chị Hồng đêm nay nữa, ngày mai chúng tôi phải quay về lại Virginia,đứa cháu gái Avy của tôi, cháu chỉ nghỉ được một tuần,nên chúng tôi phải quay về để cho cháu đi làm. Chỉ gia đình nhỏ của vợ chồng Linh-Lan cùng hai cháu trai của tôi ở lại với ông bà ngoại. Tôi cùng vợ chồng Phục hai cháu ngoại Avy+Jason,ngày mai phải về lại Virginia,cháu gái đang làm việc tại nơi nầy. Sáng ra chúng tôi khởi hành tại Georgia cũng sớm, phải băng ngang qua hết lãnh thổ các tiểu bang Georgia,tiếp theo là South Carolina,North Carolina, để đi vào lãnh thổ Virginia,tức là về gần tới nhà đứa cháu gái. Cho xe chạy thật đều,chỉ nghỉ xắp một vài lần giải lao làm công việc vệ sinh, hai lần nghỉ như vậy kể cả việc ăn trưa, nhưng cũng chỉ tốn chừng một tiếng đồng hồ mà thôi,thế mà về tới nhà thì trời đã gần tối.Coi ra lãnh thổ của các tiểu bang tại vùng nầy cũng không phải là nhỏ.Tắm rửa xong xuôi,tối nay cả nhà ghé lại khu Eden để dùng bửa ,đây cũng là dịp vợ chồng Phục tính đãi cho các cháu,để gọi là tưởng thưởng,một dịp cho hai cháu chọn các món ăn tùy thích. Ở lại chơi với cháu gái một ngày,tức là ngày chủ nhật để thứ hai cháu phải đi làm,bên cạnh đó chúng tôi cũng quay về lại nhà tại tiểu bang Connecticut.

Về tới nhà như vậy là kết thúc chuyến đi du lịch lần nầy đến New Orlean,một thành phố tại miền nam nước Mỹ,mà mấy năm nay đang ao ước muốn đến, nhưng dịp nầy mới thực hiện được,tuy cái thu hoạch trong chuyến đi vẫn không được trọn vẹn như ước muốn,tuy nhiên, đã đến được và nhìn được tận mắt, tức có được một sự hiểu biết tương đối chính xác về vùng đất tại nơi đây một cách khá nhiều,như vậy phần nào cũng thỏa mãn được cái mong ước từ bấy lâu nay,nhất là hiểu về cái di chấn từ cơn bảo Catina, sức tàn phá của nó thật ghê gớm . Cái di chấn của nó đến hôm nay đã qua vài thập niên, nhưng vẫn chưa phục hồi được một cách trọn vẹn.

Như vậy ngoài cái đạo tặc mà con người phải kinh sợ bởi từ “nước và lửa” được gọi với tên “thủy hỏa đạo tặc” thì gió cũng không kém phần nguy hiểm đối với con người, nhất là trên lãnh thổ Hoa Kỳ nơi các tiểu bang nằm trong vùng trung tây, luôn thường bị các cơn cuồng phong có tên gọi là tonado xảy ra rất là nguy hiểm.Loại cuồng phong nầy, mà các nhà khí tượng học tại Hoa kỳ một nước có nền văn minh nhất thế giới, vẫn chưa tìm ra được phương pháp dự báo trước. Bất thình lình từ trên không gian giáng xuống một luồng xoáy,gây thiệt hại cho người dân rất nặng nề, nhất là tại các tiểu bang vùng trung tây nước Mỹ, nhà cửa tả tơi khi mà luồng xoáy ngang qua. Để hạn chế thiệt hại về nhân mạng đối với các luồng gió xoáy như vậy,tại các vùng nầy nhà cửa được xây dựng có một tầng hầm nằm sâu bên dưới mặt đất gọi với tên là basement,dùng để núp trong lúc cần thiết mỗi khi nhìn thấy luồng gió xoáy.Dọc theo các xa lộ nhà nước tại các địa phương cũng đã cho xây dựng một số hầm trú ẩn sâu bên dưới lòng đất, giúp người đi đường nếu gặp các cơn gió xoáy, có thể núp để tránh thiệt hại về nhân mạng.Tuy nhiên, phương pháp nầy chỉ giảm thiểu sự thiệt hại nhân mạng mà thôi,vẫn không tạo được cái kết quả tuyệt đối. Từ đó cho ta thấy,loài người đã có một nền văn minh vượt bậc từ mấy thế kỷ gần lại đây,chinh phục được nhiều lãnh vực trong thiên nhiên, nhưng vẫn chưa phải tuyệt đối.Do vậy nên không thể dùng cái ngôn từ bạo miệng nói là “thay trời” được,vì sức con người vẫn còn nhiều mặt hạn chế.Nếu gượng mà thực hiện một số dự án trong sự thiếu hiểu biết, thì lại càn gây tại họa cho con người nhiều hơn như tại Việt Nam, thành phố thì lút nước,các dập thủy điện đã gây tai họa khắp nơi tại khắp các vùng nông thôn từ bắc chí nam..

Về đến nhà cũng gần mất hết cả ngày thứ hai của tuần nầy,như vậy chúng tôi đã hoàn thành được một chuyến đi du lịch thật tốt, cái tốt là đã thu được nhiều kết quả giúp cho kiến thúc một sự hiểu biết thêm, đúng như câu cách ngôn mà cổ nhân đã dạy: “Đi một ngày đàng,học một sàn khôn” vậy.Mượn sự kiện trên từ chuyến đi du lịch về lần nầy để kết lại bài viết “chuyến đến thăm thành phố New Orlean” mà tôi đã dùng làm tựa cho bài viết bên trên.Xin lưu ý ngôn tứ dùng trong bài viết nó không mang tính cách văn chương,mà chỉ dùng để ghi lại một số sự kiện nhìn thấy trong chuyến đi du lịch vậy thôi,xin hiểu cho là như vậy.

Viết xong ngày 22 tháng 12 năm 2025

Phan công Thạnh.

.